Chương 37

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 37

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trời ạ!
Kiều Đình vui mừng che miệng, vui vẻ đứng lên, gần như chạy đến bục giảng, giơ tay chuẩn bị nhận lấy bài kiểm tra.
Nhưng cô giáo lại không đưa bài kiểm tra cho cô, ngược lại nhìn cô với ánh mắt nghiêm khắc, cuối cùng xé bài thi thành hai mảnh ném vào mặt cô.
Kiều Đình ngạc nhiên nhìn cô giáo.
“Em cũng dám gian lận!”

Kiều Đình khóc rồi đi về chỗ mình ngồi.
Gíao viên toán lên án việc cô gian lận, cô nhanh chóng giải thích rằng cô không gian lận, tất cả các câu trả lời trong bài kiểm tra đều do cô tự làm, nhưng giáo viên không chịu tin. “Bình thường số lần điểm em đạt tiêu chuẩn chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay, sao có thể lập tức làm được 90 điểm chứ!” Giáo viên dạy toán lạnh lùng nói.
“Bởi vì gần đây mẹ em có mời gia sư cho em, nên điểm số em mới tăng lên…”
“Em cho rằng trong lớp này không có ai học thêm sao?” Đột nhiên giáo viên toán vỗ mạnh vào bàn, dọa Kiều Đình chảy nước mắt.
“Em nói thật…” Kiều Đình nức nở phân trần “Gia sư dạy em rất giỏi, cho nên mới có thể…”
“Ý của em là tôi không bằng, không có cách để em kiểm tra được 90 điểm?”
Kiều Đình không nghĩ lời cô nói sẽ bị xuyên tạc như vậy.
“Cô giáo, ý em không phải như vậy…”
“Đi xuống cuối lớp phạt đứng cho tôi!” Giáo viên toán chỉ tay về phía sau lớp học.
“Cô giáo, em…”
“Đi!”
Kiều Đình quay lại và nhìn các bạn cùng lớp một cách bất lực. Biểu cảm của mọi người đều khác nhau, có hoang mang, có coi thường, có giật mình hiểu ra, có cười trên nỗi đau người khác…Nhưng cô không tìm thấy được ai tin tưởng điểm cao của cô là do thực lực.
“Hu…” Kiều Đình cắn răng tủi thân, hai tay nắm ở trước ngực, nhấc chân chuẩn bị đi thì cô giáo gọi cô lại.
“Nhặt bài thi lên.”
Kiều Đình khom lưng nhặt lên bài thi.
“Đưa cô.” Cô giáo chìa tay về hướng cô.
Tay nhỏ Kiều Đình run rẩy đưa bài kiểm tra cho giáo viên.
Giáo viên xé bài thi thành 2 tờ giấy dùng bút đỏ gạch chữ x lên số điểm 90 đổi thành 0.
0 điểm?
Kiều Đình ngu ngơ tại chỗ.
“Đi phạt đứng.” Cô giáo ném bài kiểm tra vào cô.
Kiều Đình khóc nhặt bài kiểm tra điểm 0 lên, vừa đi vừa khóc về phía sau lớp.
Khi đi tới chỗ Điền Điềm, bỗng nhiên Điền Điềm giữ tay cô lại, nở nụ cười dịu dàng.
Kiều Đình còn tưởng rằng hành động này của Điềm Điềm là tin tưởng cô không gian lận, không nghĩ rằng Điềm Điềm mở miệng khuyên nhủ, “Kiều Đình, nếu có chỗ không hiểu cậu có thể hỏi tớ, gian lận là không tốt đó.”
Khuôn mặt Kiều Đình trắng bệch, muốn mở miệng phản bác nhưng nghĩ lại không ai sẵn lòng tin tưởng cô, cô liền cứng rắn ngậm miệng lại.
Khi đi tới bên người Từ Sâm Gia, Kiều Đình cảm giác được góc ai mình bị người nào đó kéo, cũng biết người này mở miệng không phải lời gì hay, cô tức giận gạt tay Từ Sâm Gia ra, nhanh chân đi đến phía sau lớp.
Cô không gian lận.
Cô sẽ ngẩng cầm lên.
Cô không gian lận!
Cô đứng thẳng lưng, nhưng nước mắt cứ rơi.
Về đến nhà, cô ngồi trên ghế sofa và nhìn vào số 0 lớn trên bài kiểm tra.
Làm sao có thể để Bá Vân nhìn thấy số điểm như vậy chứ ?
Rõ ràng cô rất nỗ lực…
Rõ ràng đã cố gắng nhiều vậy mà!
Có tiếng mở cửa “Ấm ầm” từ phía trước, trong giây lát, cánh cửa màu vàng nhạt mở ra, bóng dáng cao lớn của Bá Vân xuất hiện.
Lần đầu tiên Bá Vân nhìn thấy Kiều Đình đi học về nhưng không ngủ, làm anh vô cùng buồn bực, lại thấy mắt cô sưng đỏ, gó má ướŧ áŧ, trong lòng anh giật mình, cửa cũng không kịp đóng lại, nhanh chân đi tới.

Bình luận (0)

Để lại bình luận