Chương 37

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 37

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau đó, điện thoại của Diệp Chi vang lên.

Âm báo di động nhắc nhở với Diệp Chi là Hạ Tình gọi đến.

Hạ Tình là bạn thân nhất của cô, mà Hạ Thư Niên chính là anh họ của cô ấy, cũng vì cô ấy mà Diệp Chi mới gặp được Hạ Thư Niên.

Diệp Chi cố chịu đựng chuyển động của trứng rung: “Chờ…. chờ đã…. cô ấy ở dưới lầu….”

Diệp Nam Phong đành phải bấm nút dừng lại, lau sạch âm hộ đã ướt đẫm của cô rồi nói: “Anh đi mở cửa, em tạm thời đừng mặc quần lót.”

Bên dưới Diệp Chi bị nhét trứng rung, mặc dù cô có mặc quần áo nhưng vẫn có cảm giác như đang khỏa thân. Khi Hạ Tình bước vào, cô đã kéo chăn che kín cả người.

Diệp Nam Phong không cho cô lấy trứng rung ra, vẫn lấy danh nghĩa trị liệu mà giữ nguyên trong đó.

Diệp Chi và bạn thân nói chuyện, Diệp Nam Phong tất nhiên là không tiện ở bên cạnh. Hạ Tình còn liếc nhìn cửa rồi bật nhạc trong điện thoại lên, sau khi xác định cửa đã đóng và Diệp Nam Phong sẽ không nghe thấy, cô ấy lúc này mới thì thầm với Diệp Chi.

Cô không hề biết rằng vừa nãy anh đã dùng điện thoại của Diệp Chi kết nối với điện thoại của mình, nên lúc này hai người nói chuyện anh đều nghe được rất rõ.

Đây là em họ của Hạ Thư Niên, nên anh phải đề phòng.

Quả nhiên, Hạ Tình vừa mở miệng đã nói: “Chi Chi, cậu nói với Hạ Thư Niên rằng đôi mắt cậu đã nhìn thấy, nhưng anh ấy lại hỏi thăm Lạc Lạc thì Lạc Lạc nói cậu vẫn chưa lấy lại được thị lực. Rốt cuộc là chuyện như thế nào? Cậu có nhìn thấy không?”

Diệp Nam Phong siết chặt lòng bàn tay, mặt mày tối sầm.

Triệu Lạc Lạc.

Diệp Chi lắc đầu: “Có lúc thấy, có lúc không.”

“Vậy bác sĩ nói thế nào? Có phải là sắp khỏi rồi?”

Diệp Chi gật đầu: “Anh hai tớ nói là có hy vọng.”

“Anh cậu luôn nhốt cậu ở nhà, ai cũng không cho gặp thì làm sao anh ấy có thể trị liệu cho cậu?”

Cô nhớ tới ngày đó cùng anh trai phát sinh quan hệ, và những chuyện anh đã làm với cô khi ngồi trên xích đu, tất cả anh đều nói là để chữa bệnh.

Nhưng mà chữa bệnh thì đâu cần làm những việc đó?

Diệp Chi đột nhiên từ trong tủ lấy ra một cái túi nhỏ đưa cho Hạ Tình: “Mấy ngày trước tớ nghe nói bên ngoài có một phương thuốc cổ truyền, anh tớ nói dược tính của nó quá mạnh sẽ có hại với thân thể nên không cho tớ uống, nên tớ đã lén giấu một ít, cậu có thể giúp tớ kiểm tra thành phần của thuốc này được không?”

Hạ Tình cầm lấy túi, trịnh trọng nói: “Được, anh của cậu đối với cậu quá cẩn thận, tớ cảm thấy anh ấy có lẽ nghĩ nhiều nên phán đoán không quá chính xác đâu.”

Diệp Chi đang định nói thì trứng rung trong cơ thể đột nhiên rung lên, đánh vào da thịt mềm mại của cô, làm cho cơ thể vừa mới đạt cao trào không lâu hoàn toàn không thể chịu được sự trêu chọc này, giọng nói nghẹn trong cổ họng, vài giây sau bất ngờ biến thành tiếng rên rỉ.

“Ư ư….”

Máy rung khi rung lên có phát ra tiếng động, cũng may là Hạ Tình biết Diệp Nam Phong không thích anh họ mình, sợ bị Diệp Nam Phong nghe thấy nên đã mở nhạc rất lớn, vì thế đã át đi âm thanh kia.

Hạ Tình căng thẳng: “Sao vậy? Cậu không thoải mái ở đâu?”

Thân thể Diệp Chi khẽ run lên: “Không, chỉ là…. ưm…. chân tớ bị chuột rút….”

“Để tớ giúp cậu xoa bóp.”

Hạ Tình đưa tay muốn xốc chăn lên, Diệp Chi lập tức ngăn cản: “Đừng! Tớ bình thường, bình thường lại rồi….”

Hạ Tình không lộn xộn nữa, nhẹ nhàng xoa chân cho cô cách một lớp chăn: “Tớ cũng sợ nhấc chăn lên sẽ thấy chân cậu trở nên gầy gò yếu ớt, làm tớ đau lòng. Gần đây tớ nhìn thấy anh Thư Niên và cảm thấy anh ấy gầy đi rất nhiều, anh ấy cũng đang lo lắng cho cậu.”

Diệp Chi hơi hoảng hốt, cô đang lo lắng mối quan hệ của mình và anh trai sẽ bị người khác biết được, nếu không cẩn thận có thể bị lộ bất cứ lúc nào.

Cô biết Hạ Tình đến đây là để thuyết phục, nhưng anh trai không thích cô đề cập đến Hạ Thư Niên, nên cô chỉ có thể giả vờ lạnh lùng nói: “Cậu không cần nói thay Hạ Thư Niên, anh ấy là dạng người gì tớ đều biết.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận