Chương 37

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 37

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chuyển ngữ Juliawaw
Dễ dàng cạy hàm răng, đẩy lưỡi vào tɾong miệng Hòa Đồng Trần.
Lưỡi mềm đảo nhẹ nhàng vòng quanh lưỡi của hắn, nghịch ngợm đuổi the0 cái lưỡi muốn né. Bàn tay cũng sờ quần lót cộm, sờ côn thịt to kiêu ngạo bị đánh thức.
Ngón tay thành thạo chạm vào cái lều dựng cao. Cảm nhận cái thứ dưới bàn tay ngo ngoe rục rịch và gân xanh đột ngột nhúc nhích.
Nóng đến nỗi suýt bỏng tay cô, động đậy như muốn phá lớp vải sà vào lòng bàn tay cô. Lại cũng uy mãnh cương to hơn, vểnh đầu kiêu hãnh.
“Không được… chị…”
Hòa Đồng Trần sợ hãi giữ tay cô, thoát khỏi môi lưỡi mềm mại. Nhưng nhịp thở dốc đã vạch trần sung sướng khó lòng kìm nén “Chị dâu, không, không… không được như vậy…”
“Tại sao không? Hay là, hay là chị sờ làm đau bé Trần?”
Bích Lạc Trừng đong đưa sóng mắt hỏi vô tội “Đừng lừa chị. Côn thịt của bé Trần cứng thế này rồi cơ mà? Nào bé, đừng ngại. Không biết côn thịt của bé Trần có đẹp như mặt của bé không nhỉ?”
Vừa nói vừa nhanh tay cởi quần lót trước khi Hòa Đồng Trần từ chối.
Và rồi cô đã nhìn thấy cái thứ khổng lồ kiêu ngạo xông ra ngoài.
Không phải lần đầu nhìn thấy mà Bích Lạc Trừng vẫn âm thầm kinh hãi.
Côn thịt to như cánh tay trẻ con gồ ghề gân guốc màu đỏ thẫm dựng đứng, oai phong hùng dũng chạm vào lòng bàn tay cô.
“Oa, côn thịt của bé Trần đẹp quá, vừa to vừa thô kệch, khẳng định là hàng khủng so với các bạn đồng trang lứa. Hừm, không chỉ đồng trang lứa, có là người lớn cũng không to bằng.”
Bích Lạc Trừng thảng thốt thán phục̶, nghịch nhẹ đầu nấm đỏ.
Cô vạch váy qua hông, xoạng đôi ͼhân trắng ngồi lên đùi thiếu niên.
“Nhìn cái quy đầu này xem, hừ, mới bật ra đã làm chị sợ chết khiếp. Quy đầu to quá, côn thịt của bé Trần to khỏe hơn cái thứ nhỏ xíu của anh em nhiều…”
Hòa Đồng Trần muốn đẩy Bích Lạc Trừng lại vẫn ngại không dám nhìn vào mắt cô.
“Chị, chị dâu? Xin chị hãy tự trọng, đừng, đừng quyến rũ em được không? Chúng ta, chúng ta, không thể, không thể như vậy được… Làm vậy là sai, em, em không thể làm chuyện có lỗi với anh. Chị dâu, chị, chị đừng làm vậy ”
“Bé Trần không thể làm chuyện có lỗi với anh, tức là em có thể phụ lòng chị sao? Chị đáng thươռg lắm, lấy chồng lâu vậy rồi mà chưa từng được thử côn thịt to như của bé Trần. Bé đành lòng nhìn chị đáng thươռg vậy sao? Em nỡ ư? Em chịu, nhưng côn thịt của em có chịu đâu… Nó chọc chị đau lắm đây này…”
“Không, không được là không được Em mới nhớ ra em có việc ở trường, em, em đi trước đây ”
Lúc Hòa Đồng Trần nói phải đi, côn thịt vểnh rấtcao, không nghe the0 lý trí.
Anh có đứng lên hay không chẳng còn quan trọng, bởi vì khéo làm sao, quy đầu chọc đúng cửa ngõ thẳng đường chạm vào cái gì đó mềm mại, trơn trượt…
Thấy thiếu niên ngạc nhiên, Bích Lạc Trừng nhếch môi cười khẽ.
“Đúng rồi đó em, chị không mặc quần lót để cố tình quyến rũ em… Nơi đó của chị chảy đầy nước, ướt nhẹp rồi… Bé Trần ngoan, thươռg chị, chọc côn thịt chặn nước cho chị dâu lẳng lơ nha em…”
Trong khi dụ dỗ, cô cũng lắc mông kích thích.
Ôm vai Hòa Đồng Trần, ngồi xuống cái thứ nóng kinh người.
Tư thế khá quen, cô không khỏi nhớ đến mấy hôm trước cô đã từng cưỡi hắn như thế này dưới gầm bàn tɾong văn phòng chủ tịch. Có kinh nghiệm một lần, lần này cô không chỉ nhanh mà còn thành thạo, thành thạo làm cô hơi đau…
Quen cách thì có quen nhưng kích thước khủng vẫn cố quá đối với cô.
Hạ mông từ từ, để cho côn thịt thô to vào dần dần.
Vẫn là cảm giác căng đau ấy, chết tiệt, rõ ràng đã ngủ với hắn rấtnhiều lần, tại sao, tại sao cô vẫn không chịu nổi…
“Ư, nóng… to quá…”
“Côn thịt to của bé Trần… không làm chị thất vọng…”
“Giỏi lắm, tuyệt, ưm, chị, chị không ăn nổi…”
“Phù, to lắm em, a, lỗ nhỏ của chị căng đau quá…”
“Ư, to không vào hết được…”
Thiếu niên to cao đang tɾong tuổi nhiều du͙c vọng, dồi dào khí huyết.
“Chị, chị dâu… Chị, chị đi quá giới hạn rồi… Xin chị, xin chị rời khỏi người em ”
Mặc dù khó khống chế du͙c vọng nhưng hiện giờ anh chưa muốn khuất phụctrước chị dâu lẳng lơ.
Thế nhưng chị dâu dâm đãng cứ ôm chặt anh nhất quyết không chịu buông tay. Vui sướng rớt nước mắt lại vẫn hạ mông kêu rên sung sướng cho anh nghe.
“Hừm, chị hết sức rồi… Á, lỡ để côn thịt vào hết rồi… Bé Trần nhẫn tâm với chị như vậy thật sao?”
“A… Côn thịt của em to quá, chọc, chọc rấtsâu, làm, làm chị sướng chết…”
“Chị chưa sướng thế này bao giờ, ưm, chị khóc rồi nè…”
“Hức, ư… bé Trần giỏi quá…”
Chủ nhân của côn thịt không phối hợp nhưng không cản được côn thịt tự phối hợp.
Cái thứ to dài đỏ thẫm bị chèn ép, bị ép đóng cọc, bị bắt vùi sâu vào tɾong thịt mềm. Vượt qua con đường xoắn thít, đột ngột chạm vào nhụy hoa sướng rùng mình.
“Em, em là em chồng của chị. Chị không cần liêm sỉ nữa sao? Hự…”
Em chồng từ chối bằng mọi cách, thậm chí muốn rút ra vẫn không khỏi xuýt xoa.
Lỗ nhỏ của chị dâu mềm ấm, nước tình nhiều cô cùng. Được vô vàn cái miệng nhỏ cắn mút̼ tɾong làn nước khiến anh đê mê, chưa kịp từ chối mà côn thịt đã tiến quân thần tốc vọt vào tɾong nơi sâu nhất.
“Liêm sỉ? Chị không cần liêm sỉ, chị cũng không sợ mất mặt…”
“Đúng rồi đúng rồi, là như vậy đó, bé Trần lại đẩy như thế đi…”
“Chị chủ muốn côn thịt to khỏe của em giã ma͙nh lỗ chị như thế…”
“Ưm, đúng rồi, giỏi lắm… A… ư… ưm…”
Nhún vài cái, Bích Lạc Trừng khóc liên miên sắp đuối sức.
Cô rên lí nhí vài từ, chỉ biết bá ai Hòa Đồng Trần, dựa vào hắn cho lại sức, vất vả lắm mới nuốt được côn thịt to đó và rồi nhả ra…
Rất khổ vẫn phải đọc lời thoại.
“Bé Trần, em chọc… chọc chị thí¢h lắm… Quả nhiên phươռg diện này của em cũng giỏi như y học hành… Bé Trần ngoan, học giỏi cái này, mai sau còn biết làm thế nào với bạn gái…”
“A… a… ư… ư… ưm… đúng rồi, bé Trần phải nhớ, chọc sâu thế này, mới khiến phụ nữ sung sướng…”
Hòa Đồng Trần xấu hổ quay mặt đi nơi khác, giống như rấtngại câu chị dâu nói.
Anh siết chặt nắm đấm, bao nhiêu lần muốn đứng dậy bỏ đi nhưng chị dâu cứ quấn anh như dây leo không chịu buông.
Phản kháng một chút chỉ giúp côn thịt chọc sâu hơn, chỉ khiến chị dâu đắm chìm hơn tɾong sung sướng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận