Chương 37

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 37

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Nhẹ thôi ư?” Lý Thước cười khàn, cọ xát quy đầu trơn bóng dịch nhờn vào cửa mình đang hé mở của cô. “Em ướt đến mức này rồi, còn cần anh nhẹ sao? Em là đứa trẻ hư, miệng thì nói không nhưng dưới này lại ‘khóc’ đòi ăn.”
Anh thúc mạnh hông một cái. Cây gậy thịt to lớn xuyên qua lớp rào cản, lấp đầy mọi ngóc ngách trong cơ thể cô. Cảm giác căng trướng đột ngột khiến Xuân Vũ thét lên một tiếng, móng tay bấu chặt vào lưng anh.
“A… đau…”
Lý Thước dừng lại một chút, chờ cô thích nghi. Anh cúi xuống hôn lên những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán cô, thì thầm những lời dụ dỗ: “Ngoan nào, thả lỏng ra. Em chặt quá, kẹp anh sướng muốn chết. Nhớ lại đêm hôm đó đi, em cũng chặt như thế này, nhưng em còn chủ động lắc mông cơ mà.”
“Đừng nói nữa…” Xuân Vũ xấu hổ muốn độn thổ. Tại sao anh cứ phải nhắc lại chuyện đó trong lúc này?
“Sao không nói? Anh thích nghe em rên rỉ, thích nhìn em dâm đãng như thế.” Anh bắt đầu di chuyển, chậm rãi rút ra gần hết rồi lại đóng mạnh vào tận gốc. Mỗi cú thúc đều chạm đến điểm sâu nhất, khiến cả người Xuân Vũ rung lên bần bật.
Khoái cảm và đau đớn đan xen, tạo thành một cơn sóng dữ dội cuốn phăng mọi ngại ngùng. Xuân Vũ không kìm được nữa, bắt đầu rên rỉ theo nhịp điệu của anh.
“Ưm… a… Lý Thước…”
“Gọi anh là gì?” Lý Thước thở dốc, mồ hôi từ trán anh nhỏ xuống ngực cô. Anh cúi xuống ngậm lấy một bên ngực, mút mát chùn chụt, tay kia xoa nắn bên còn lại.
“Lão… lão công…” Xuân Vũ buột miệng gọi, theo bản năng muốn làm hài lòng người đàn ông đang chiếm hữu mình.
Lý Thước gầm nhẹ một tiếng đầy hưng phấn. Anh tăng tốc độ, những cú thúc trở nên mạnh mẽ và dồn dập hơn. Tiếng da thịt va chạm bạch bạch vang lên giòn giã trong căn phòng kín.
Xuân Vũ cảm thấy mình như con thuyền nhỏ giữa cơn bão, bị anh tung hứng, nhào nặn. Đầu óc cô trống rỗng, chỉ còn lại cảm giác sung sướng tột độ lan tỏa từ bụng dưới ra khắp tứ chi.
“Sướng không? Hả? Lão công địt em có sướng không?” Anh hỏi, giọng thô tục nhưng đầy kích thích.
“Sướng… a… sướng quá…” Xuân Vũ thú nhận, nước mắt sinh lý trào ra vì khoái cảm quá lớn.
Đột nhiên, Lý Thước rút hẳn ra ngoài. Cảm giác trống rỗng hụt hẫng khiến Xuân Vũ ngơ ngác mở mắt nhìn anh.
Anh quỳ giữa hai chân cô, nắm lấy hai cổ chân cô kéo rộng ra hết cỡ, để lộ hoàn toàn đóa hoa đang sưng đỏ, ướt át. Anh cúi xuống, vùi mặt vào giữa hai chân cô.
“A!” Xuân Vũ giật nảy người khi cảm nhận được chiếc lưỡi nóng hổi, thô ráp của anh liếm dọc theo khe kín. Anh tách hai mép thịt ra, thọc lưỡi vào trong, khuấy đảo, rồi lại tập trung tấn công vào hột le nhạy cảm.
“Không… bẩn lắm… đừng…” Cô cố gắng khép chân lại, nhưng anh giữ chặt lấy, không cho cô trốn thoát.
“Bẩn cái gì? Nước của em ngọt lắm, thơm lắm.” Anh vừa nói vừa mút mạnh, tạo ra tiếng chùn chụt dâm mỹ.
Cảm giác bị liếm láp trực tiếp khiến Xuân Vũ phát điên. Cô vò nát ga trải giường, đầu óc quay cuồng. Cơn cực khoái ập đến nhanh chóng và mãnh liệt. Cô hét lên, cả người co giật, một dòng dịch ấm nóng trào ra, tưới ướt cả mặt anh.
Lý Thước không hề né tránh, anh tham lam liếm sạch từng giọt mật dịch, rồi trườn lên hôn cô, chia sẻ hương vị của chính cô.
“Em thấy chưa? Em là đồ dâm đãng bé nhỏ của anh.” Anh cười thỏa mãn, nhìn cô gái đang nằm thở dốc, mắt mơ màng, cơ thể mềm nhũn vì sung sướng.
“Em… em không phải…” Xuân Vũ yếu ớt phản bác, nhưng lời nói chẳng có chút sức nặng nào.
Lý Thước lại lần nữa đưa cậu nhỏ cứng ngắc vào bên trong cô. Lần này, đường đi trơn tru hơn hẳn nhờ dòng dịch tình vừa tiết ra. Anh ôm chặt lấy cô, bắt đầu hiệp hai, mạnh mẽ và cuồng nhiệt hơn, như muốn khắc ghi dấu ấn của mình vào tận sâu trong tâm hồn cô.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận