Chương 37

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 37

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Quyết Định Giữ Lại Và Sự Trưởng Thành Của Người Mẹ Trẻ
Sau một tuần nằm viện, Cố Minh Mộng và bé Cố Thuượng Hàn được đón về nhà trong sự chào đón nồng nhiệt như đón nguyên thủ quốc gia. Căn biệt thự được trang hoàng lại, phòng của Cố Minh Mộng biến thành một nhà trẻ thu nhỏ với nôi, tã, sữa và đồ chơi ngập tràn.
Mẹ Cố đã thuê hẳn hai bảo mẫu chuyên nghiệp để chăm sóc cháu, nhưng bà vẫn muốn tự tay làm mọi việc. Bà tắm cho bé, ru bé ngủ, thay tã cho bé với sự thành thạo và tình yêu vô bờ.
Một buổi tối, khi Cố Minh Mộng đang nằm nghỉ ngơi, ba Cố bước vào phòng, vẻ mặt nghiêm túc. Ông ngồi xuống mép giường, ngập ngừng một lúc rồi nói:
“Mộng Mộng, ba mẹ đã liên hệ với gia đình nhận nuôi ở thành phố bên cạnh. Họ là giáo viên đại học, hiếm muộn 10 năm nay, điều kiện rất tốt. Nếu con đồng ý, tuần sau họ sẽ đến đón Thượng Hàn.”
Căn phòng chìm vào im lặng. Cố Minh Mộng nhìn đứa con trai đang ngủ say trong nôi bên cạnh. Thằng bé đã bớt đỏ, da dẻ bắt đầu trắng trẻo, bụ bẫm hơn. Cái mũi cao, đôi môi mỏng… càng nhìn càng thấy giống tên khốn Bạch Hạo kia như đúc. Nhưng đôi mắt khi mở ra lại to tròn, đen láy giống hệt cô.
“Con…” Cố Minh Mộng nghẹn lời. Cô nhớ lại cảm giác khi thằng bé nắm tay cô lần đầu tiên, nhớ lại tiếng khóc oe oe đòi sữa mỗi đêm, nhớ lại mùi thơm sữa nồng nàn trên cơ thể non nớt ấy.
“Ông nói cái gì thế hả?” Mẹ Cố bưng bát canh gà hầm thuốc bắc bước vào, nghe thấy vậy liền đặt mạnh xuống bàn, trừng mắt nhìn chồng. “Ai cho ông mang cháu tôi đi? Tôi đã nói rồi, Thượng Hàn là người nhà họ Cố! Nó sẽ ở lại đây!”
“Nhưng còn tương lai của Mộng Mộng? Nó còn phải đi học, phải lấy chồng…” Ba Cố lo lắng.
“Tôi lo được hết!” Mẹ Cố kiên quyết, bà đi tới bế thốc cháu trai lên, ôm chặt vào lòng như sợ ai cướp mất. “Bác sĩ Trần đã nói, tử cung con bé bị tổn thương, sau này khó có con nữa. Thượng Hàn có thể là đứa con duy nhất của nó. Ông định tước đi quyền làm mẹ duy nhất của con gái ông sao?”
Ba Cố sững người, ông không biết chi tiết này. Ông nhìn con gái với ánh mắt xót xa và ân hận. “Ba xin lỗi… Ba không biết…”
Cố Minh Mộng vươn tay ra, nắm lấy bàn tay nhỏ xíu của con trai đang quơ quào trong không trung. “Ba, mẹ nói đúng. Con muốn giữ nó lại. Dù sao cũng là con đẻ ra, con không thể vứt bỏ nó được. Con sẽ nuôi nó.”
Kể từ khoảnh khắc đó, Cố Thượng Hàn chính thức trở thành thành viên không thể tách rời của gia đình. Cái tên Cố Thượng Hàn cũng được thống nhất sử dụng, dù Cố Minh Hạo vẫn lén lút gọi cháu là “Siêu nhân Tiga” khi không có người lớn.
Hai năm trôi qua.
Cố Minh Mộng vừa học vừa làm mẹ. Đó là một hành trình gian nan hơn cô tưởng tượng gấp ngàn lần. Những đêm thức trắng vì con quấy khóc, những ngày vừa ôn thi vừa dỗ con ngủ, sự mệt mỏi về thể xác và áp lực tinh thần đôi khi khiến cô muốn gục ngã. Nhưng mỗi khi nhìn thấy nụ cười ngây thơ của Thượng Hàn, nghe tiếng bi bô “mẹ… mẹ…” đầu đời, mọi mệt mỏi đều tan biến.
Cô trưởng thành nhanh chóng đến kinh ngạc. Từ một tiểu thư nổi loạn, đỏng đảnh, cô trở nên điềm đạm, kiên nhẫn và bao dung hơn. Cô học cách thay tã, pha sữa, nấu cháo ăn dặm. Cô học cách cân bằng giữa việc học và chăm con.
Cố Thượng Hàn càng lớn càng khôi ngô, thông minh và cực kỳ bám cậu Cố Minh Hạo. Thằng bé coi cậu mình như thần tượng, suốt ngày lẽo đẽo theo sau đòi chơi bóng đá, xếp hình.
“Tiểu Hàn Hàn! Lại đây cậu dạy đá bóng nào!” Cố Minh Hạo giờ đã là học sinh cấp 2, cao lớn phổng phao, giọng nói vỡ ồm ồm nhưng tính tình trẻ con vẫn không đổi.
“Dạ cậu!” Cố Thượng Hàn chập chững chạy tới, đá vào quả bóng nhựa, cười khanh khách.
Cố Minh Mộng đứng trên ban công nhìn xuống sân, mỉm cười bình yên. Cô đã vượt qua giai đoạn khó khăn nhất. Cô đã đỗ vào một trường đại học ở Bắc Kinh, tuy không phải top đầu như Thanh Hoa, nhưng cũng là một khởi đầu mới đầy hứa hẹn.
Cô không còn oán hận quá khứ nữa. Bạch Hạo đã là một cái tên mờ nhạt trong ký ức, một vết sẹo đã lành miệng. Cô tin rằng mình và con trai sẽ có một tương lai tốt đẹp mà không cần đến người đàn ông đó.

Bình luận (0)

Để lại bình luận