Chương 37

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 37

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Tối hôm qua ngủ ngon không?”

“Rất… Tốt ạ.” Ấy da, mặt càng ngày càng đỏ.

“Xin lỗi bác.”

“Sao thế?” Mẹ Cao kinh ngạc hỏi.

“Cháu vừa xuống, thật không phải phép rồi.”

Mẹ Cao thân thiết cầm tay cô: “Người trẻ tuổi ấy mà, mẹ hiểu chứ, trước mắt mẹ vẫn ngóng trông con có thể sinh cháu đích tôn cho nhà họ Cao chúng ta đây này.”

“……”

“Ngoan, đi ăn cơm đi.”

Lúc này, trong thư phòng của ba Cao.

Ba Cao ngồi ở chiếc bàn đọc sách làm từ gỗ thật, ông dựa vào lưng ghế chủ tịch bọc da, tay phải nắm cây trượng, đoan chính trang nghiêm, cho dù đã ngoài bảy mươi, nhưng sống lưng ông như cũ thẳng tắp. Nhìn quanh nội thất thư phòng cực kì giống với tính cách của ba Cao, thiết kế hoài cổ theo tính chất cổ xưa, không tránh khỏi toát lên vẻ cứng nhắc, một bên trong ngăn tủ bày sách y học, đó là bảo bối của ba Cao, sát bên là bộ sưu tập của ông – tẩu thuốc.

Ngồi đối diện với ba Cao, Cao Đạm chìa ra một hộp gỗ đàn hương nhỏ đến trước mặt ông “Ba.”

Ông mở hộp, mặt mày lập tức sáng lên, tuy nhiên lại nhanh chóng lặng xuống, nhìn vào mắt con trai, bĩu môi, không tình nguyện hừ một tiếng: “Làm phiền nhà anh rồi.” Còn không phải là vì con bé kia nên tới lấy lòng tôi, ba Cao nghĩ thầm.

“Không bàn tới làm phiền hay không, nhưng mà thực sự con tìm rất lâu đó.”

“Anh tới, không phải chỉ có mỗi việc bàn luận về cái tẩu thuốc với tôi phải không?”

“Không sai, con muốn cùng ba nói chuyện của con với Tiểu Phỉ.”

“Có cần thiết không?”

“Đương nhiên, cô ấy là vợ của con.”

“Vớ vẩn!”

“Ba, có thể nghe tâm sự trong lòng con một chút được không?” Cao Đạm nhàn nhạt thở dài “Đào Nguyệt cùng Tiểu Trí rời đi cũng đã hơn hai năm rồi, lúc vừa mới mất họ con quả thực đau đớn muốn chết, thậm chí sợ hãi không muốn trở lại căn nhà đã từng tràn ngập kí ức kia, mọi ngóc ngách đều lạnh như băng, đoạn thời gian kia con từng đêm ngủ không được, mỗi ngày trợn mắt chờ đến bình minh… Sau đó đến bệnh viện, tăng ca, quanh đi quẩn lại, sau khi phát hiện cồn có thể gây tê bản thân, cho nên con đi bar mua say, lúc đấy trong nhà khắp nơi là chai rượu rỗng.” Nói đến đây, anh tự giễu cười cười “Có thể nói, đó là thời gian đau khổ tối tăm nhất trong đời con, con hoàn toàn không biết phải vượt qua như thế nào, cho đến khi, vì một buổi diễn thuyết không từ chối được ở trường đại học, con tình cờ gặp Tiểu Phỉ…… Cô ấy thậm chí làm con cảm thấy là Đào Nguyệt đã trở lại, cô ấy tốt như vậy, thuần khiết như vậy, ngay lúc đó con cũng không muốn theo đuổi cô ấy, cho tới khi gặp cô ấy thêm lần nữa……” Duyên phận bất ngờ, công ty của ông An Chí Quốc phải đóng cửa phá sản, ông khẩn cấp cần tiền, cho nên, anh dùng thủ đoạn gần như đê tiện khiến An Hân Phỉ từng bước một đi vào cái bẫy mà anh đã sắp đặt.

“Anh đem cô ta làm thế thân cho Đào Nguyệt?”

“Không, tính cách của cô ấy với Đào Nguyệt hoàn toàn đối lập nhau, Đào Nguyệt là người phụ nữ rất tao nhã, lại khéo léo hiền thục; còn Tiểu Phỉ lơ đãng, ngây thơ, có chút nhút nhát, giống con mèo nhỏ.” Nhưng mà bây giờ con mèo nhỏ đã trưởng thành, sẽ chậm rãi vươn móng vuốt nhỏ với anh, meo meo kêu. Nghĩ đến An Hân Phỉ, anh bất giác nhếch khóe môi lên, ba Cao thu hết biểu cảm của anh vào trong mắt.

Cao Đạm nói ra thật nhẹ nhàng, bởi vì đoạn thời gian tăm tối mù mịt kia đã trở thành quá khứ rồi. Nhưng mà người lắng nghe, cha anh, lại kinh hãi, cộng thêm đau lòng. Những lời này, ông chưa từng nghe anh nói qua, trong lòng ông, con ông vẫn luôn kiên cường mạnh mẽ, một mình đảm đương tất cả, một viện trưởng bệnh viện bất luận là làm cái gì cũng đều gọn gàng ngăn nắp. Sau khi con dâu cùng cháu đích tôn qua đời vì tai nạn giao thông, vẻ ngoài bình tĩnh này hóa ra chỉ là ngụy trang của con ông. Mà cô bé An Hân Phỉ, trùng hợp xuất hiện lúc đó, giống như ánh nắng sáng chói gay gắt, chiếu rạng thế giới trước mắt anh, cung cấp tất cả những yêu cầu của anh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận