Chương 37

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 37

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Một lúc sau, Cố Nhan ra khỏi lều vải ra ngồi cạnh anh: “Sao anh không đi chơi?”

Cô thấy bên bờ biển có người đang câu cá, nhất thời nhìn đến ngây người.

Chu Quân Ngôn im lặng một lúc, nói: “Đi chơi cùng họ đi.”

Cố Nhan lắc đầu: “Em muốn ở cùng anh.”

Chu Quân Ngôn đưa cô một cái giỏ trúc nhỏ: “Nếu bắt được cua thì buổi tối em có thể nướng chúng lên ăn.”

Hai mắt Cố Nhan sáng lên: “Thật không?”

Chu Quân Ngôn gật đầu nhìn cô.

“Em đi ra kia mò cua, anh không được đi đâu nhá, ngồi đây chờ em.”

Chu Quân Ngôn mặc kệ cô.

Đánh tennis một lúc nên Lý Húc hơi mệt, thay người khác vào sân rồi chạy ra ngồi chỗ Cố Nhan vừa ngồi.

“Sao không ra chơi?”

“Mệt.” Chu Quân Ngôn đưa Lý Húc chai bia. Lý Húc nhìn theo hướng mà Quân Ngôn đang nhìn, thì ra là một đám trẻ con vây quanh xem người ta câu cá.

Lý Húc cười, rồi nói: “Thích trẻ con như thế thì mau kết hôn đi rồi sinh một đứa.”

Lý Húc vừa dứt lời thì thấy trêи bờ biển đột nhiên có một cái đầu trồi lên, váy của Cố Nhan bị thổi bay lên tới đầu gối, cô phấn khích cầm que sắt không biết được ai cho xiên xuống đất được con cua màu đỏ. Đám trẻ con thấy thế phấn khích hoan hô.

Lý Húc lắc đầu: “Phụ nữ bây giờ còn mạnh mẽ hơn trước.”

Chu Quân Ngôn thu lại ánh mắt, chỉ cười nhẹ một cái chứ không nói gì.

Lý Húc uống một ngụm bia, nhìn ra phía bờ biển, ánh mắt có chút thay đổi: “Nhưng dáng người cô nàng đó không tồi đâu.”

Thấy Chu Quân Ngôn nhìn mình, anh nhướng mày nói tiếp: “Tính cách đáng yêu phết đấy, cậu không nghĩ thế à?”

Chu Quân Ngôn nhìn Lý Húc một cách kì lạ, Lý Húc nghĩ rằng anh không cùng quan điểm, nhún vai cười khẩy.

Lát sau, Chu Quân Ngôn uống một hớp rượu: “Đáng yêu ư?”

Âm thanh nhàn nhạt: “Cô ấy quá dính người thì có.”

Lúc này giỏ của Cố Nhan đã khá đầy rồi, cô chạy chân trần từ bờ biển vào, tay cầm theo cái giỏ nho nhỏ.

Chu Quân Ngôn nhìn thoáng qua bên Lý Húc, nói: “Bên kia đang gọi cậu kia.”

Lý Húc vội vàng chỉ kịp ‘ờ’ một tiếng, đặt chai bia xuống, đứng dậy chạy sang sân tennis bên kia.

Lúc Cố Nhan chạy tới bên Chu Quân Ngôn, một con cua sắp tẩu thoát ra khỏi giỏ.

Cô vội đặt nó lại trong giỏ, đi quanh Chu Quân Ngôn khoe chiến công: “Anh nhìn này, tất cả đều là một tay em bắt đấy, anh nướng đi.”

Mặt cô đỏ bừng, lúc nói chuyện vẫn còn thở hổn hển. Chu Quân Ngôn nhìn dưới chân cô, hơn nửa chân váy bị ướt, giày cũng không biết bay đi đâu rồi.

Cố Nhan nhận thấy ánh mắt của anh, lập tức kéo váy xuống.

“Ở kia có khăn, em đi lau trước đi.”

Cố Nhan ‘ờ’ một tiếng, nhìn mấy vỉ thịt nướng tươi ngon trêи bàn, vừa đi vừa ngoái đầu lại nhìn, nói: “Em đói bụng, anh phải nướng thịt cho em ăn đấy nhé!”

Chị Dư và Lư Nhân ngồi phơi nắng bên ngoài lều.

Thấy Cố Nhan đến, chị Dư nhường cho cô một phần thảm lót, ba người cùng nhau nói chuyện phiếm.

Cố Nhan lau mồ hôi, ngước mắt lên thì thấy Lư Nhân đang nhìn chằm chằm vào ngực cô, cô thoải mái lấy chăn đắp trêи đùi.

“Cô bảo dưỡng như thế nào vậy?” Lư Nhân cười cười nhìn Cố Nhan.

“Cô nói ngực của tôi à? Dùng silicone.” Cố Nhan chân thành nói.

“Phẫu thuật thẩm mỹ? Hiện tại tôi không có ý định này.” Lư Nhân xấu hổ khi nghe giọng điệu dửng dưng của cô.

Cố Nhan dường như không nhận ra, lại nhiệt tình nói tiếp: “Bẩm sinh cơ thể của tôi đã vậy, vết thương nhỏ rất mau lành, cái này chạm vào mềm mại lại rất chân thực.”

Lư Nhân nghe xong lập tức đỏ mặt. Cô ta nhìn thoáng qua Dư Hồng bằng ánh mắt khẩn cầu, nhưng Dư Hồng không chú ý tới cô ta, chị đang xem video cùng con gái mình.

Cố Nhan giả vờ muốn kéo tay cô ta: “Cô muốn sờ thử không, nếu cô thích tôi sẽ giới thiệu bệnh viện tốt cho.”

“Cố Nhan.”

Cố Nhan vừa nghe tiếng gọi thì như bị sét đánh mà ngậm miệng lại. Cô ngẩng đầu lên thấy Chu Quân Ngôn đang đứng cách giá nướng không xa, dùng ánh mắt ngăn lời nói của cô lại, nói: “Qua đây.”

Cố Nhan hé miệng định nói gì đó, cuối cùng liền nghe lời bỏ tấm chăn xuống, chào chị Dư và Lư Nhân rồi đứng dậy đi tới chỗ của Chu Quân Ngôn.

Cách xa như vậy mà anh cũng nghe thấy, tai có thính quá không vậy?

Chu Quân Ngôn thấy cô đi qua chỗ mình, mới thấp giọng nói:

“Không cho phép em nói linh tinh với người khác.”

Cố Nhan trợn mắt liếc anh, nỗ lực giải thích:

“Em không có nha, được người khác khen xinh đẹp thì dĩ nhiên người ta sẽ muốn được nghe câu “Tôi biết cách tự chăm sóc mình” hơn là “Tôi bẩm sinh đã vậy”, dù sao đó cũng là tính cách của em. Đúng vậy, em vốn đã xinh đẹp rồi, nhưng vẫn sẽ ghen tỵ với những cô gái xinh đẹp hơn em, nói thế chứng tỏ là em đã tốt tính lắm rồi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận