Chương 37

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 37

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Trả lại cho tôi a! Đó là của bà ngoại cho tôi a, ô ô, ô ô a! Trả lại cho tôi!”

Từ khu dạy học hai tầng truyền đến tiếng học sinh chỉnh tề vang dội đọc sách , hoàn toàn lấn át tiếng rống to xé rách tuyệt vọng của cô .

Nước mắt tràn đầy hốc mắt, không chú ý, bị cục đá dưới chân vướng ngã, không hề phòng bị đem mặt nhào vào trên mặt đất, da mặt cùng đầu gối truyền đến cảm giác đau đớn, cô thử đứng dậy vài lần đều đứng dậy không nổi, cực kỳ bi thương quỳ rạp trên mặt đất không ngừng khóc.

Mấy người đem đoạt tiền cùng trái cây đoạt đi kia, đều đưa cho Bạch Dương đang ở trong rừng cây hút thuốc.

Hắn đem túi trái cây kia ném đi, lại mở ra tiền dùng giấy vệ sinh bao lấy, bên trong vẫn là rải rác mấy tờ tiền mặt, mấy tờ hai mươi đồng, năm tờ mười đồng, tổng cộng một trăm đồng.

Bạch Dương thình lình nở nụ cười, thuận tay liền đem tiền cất vào trong túi mình, đem thuốc cắn trong miệng ném xuống đất đứng dậy.

“Làm không tồi.”

“Hắc hắc, Bạch ca, có phải anh cố ý khi dễ ngốc tử kia hay khônga?”

“Rõ ràng , kia ngốc tử khẳng định chọc Bạch ca chúng ta không vui!”

“Bạch ca lần sau không cần tự mình động thủ, chúng em đi là được! Ngốc tử kia chỉ số thông minh không cao, đem cô đánh tè ra quần, cô cũng không dám đi cáo trạng! Vừa rồi còn giống nhứ chó ăn cứt ngã nhào trên mặt đất.”

Bọn họ cười nhạo cười lớn ha ha ,không chút nào phát hiện tươi cười trên mặt Bạch Dương không biết từ khi nào đã biến mất .

Tô Hòa Mặc đứng một bên trào phúng trợn mắt trắng, chẳng được bao lâu, trong rừng cây vang lên tiếng đông ẩu đả kinh động đến mấy cái lão sư bên ngoài WC .

Bọn họ hai mặt nhìn nhau, đang do dự, một lão sư vẫy vẫy tay: “Đừng đi qua , khẳng định là họ Bạch kia.”

Giọng nói đến đây thì đình chỉ, trong lòng người trong trường học đều biết rõ một quy tắc, ngay cả hiệu trưởng đối với hắn cũng kiêng kị vài phần.

Tiêu Trúc Vũ quỳ rạp trên mặt đất khóc đến không có sức lực, nước mắt ướt át nhỏ giọt ở trên mặt đất, cô khó chịu không muốn bò dậy, đột nhiên có bàn tay duỗi đến, một tay cầm tóc đuôi ngựa cô mà lôi kéo , một cái tay khác nhéo cằm cô.

Bùn đất cọ rách da mặt kiều nộn, mặc dù trên mặt vẩn đục chật vật, vẫn như cũ không che được tư sắc trời sinh của cô, mặt mềm mụp tức giận khóc lóc nhăn thành bánh bao, nước mũi nhất thời chảy xuống , hàm răng nho nhỏ đáng yêu run lên.

Hắn nhìn biểu tình phong phú trên mặt cô , không nhịn được mà bật cười , cô gặp hắn lại không nhịn được ủy khuất muốn thổ lộ tiếng lòng.

“Tiền, tiền bị đoạt, còn có trái cây, ô, tiền không có.”

“Trách ai được.”

Bạch Dương thờ ơ hỏi, trên mặt một chút cũng không giống người có cảm giác hổ thẹn mà mặt trướng thành màu đỏ, kết quả nghe được tiếng cô khóc càng lớn hơn .

Chế trụ hai bên xương gò má của cô, động tác hơi dùng sức bức bách cô há to miệng, như là vỏ trai bị cạy ra tùy ý để người xâm chiếm, bên trong cái lưỡi màu đỏ non mềm , bởi vì ngăn không được tiếng khóc, đầu lưỡi lè ra giống điều tiểu cẩu, tê ha tê ha chảy ra nước mắt nước mũi.

“Xuy.”

Bạch Dương tiến lên sát cô, không tự giác híp mắt, vươn đầu lưỡi liền hướng trong miệng cô mà liếm.

So với tiểu cẩu trước mặt này, hắn càng giống một con lão hổ mãnh thú , thử thăm dò điểm mấu chốt của cô.

Trên phấn môi dính nước bọt của hắn,tiếng khóc Tiêu Trúc Vũ vì sửng sốt mà đình chỉ, bởi vì còn không có người nào từng liếm qua miệng cô , cô không biết đây là có ý tứ gì, có lẽ đơn giản tựa như muốn khi dễ cô , hay là đây chỉ là chuyện bình thường?

“Tiền không có không quan trọng.” trong cổ tràn ra những từ ngữ mang theo ngữ điệu thanh lãnh, đáy mắt mang ý cười, nốt ruồi đen dụ hoặc bỗng nhiên làm hắn càng ôn nhu lên, hình dáng hung ác lưu manh biến mất , thế bằng vẻ mặt quá mức ôn nhu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận