Chương 37

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 37

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Em rể, có muốn cắm vào bên trong chị không?”
Sắc mặt Cố Nhã đỏ ửng, tϊиɧ ɖϊ©h͙ mà Đường Viễn Phong ban nãy bắn lên đã được lau sạch, tiểu huyệt khôi phục lại màu sắc hồng hào.
Món đồ chơi mới bằng cao su thô cứng nhẹ nhàng kɧıêυ ҡɧí©ɧ miệng huyệt. Đường Viễn Phong nhìn muốn phụt máu mũi: “Muốn.”
“Chị luôn làm tôi bất ngờ.”
Cố Nhã không nói chuyện, cô chỉ muốn làm đủ mọi chuyện giường chiếu cùng Đường Viễn Phong. Như vậy nếu sau này lúc Đường Viễn Phong làʍ t̠ìиɦ với Cố Tuyết cũng sẽ nhớ rằng đã từng có một người phụ nữ còn tuyệt vời hơn Cố Tuyết.
Cố Nhã ngồi giữa bồn tắm dạng hai chân ra, tiểu huyệt hồng hào xuất hiện. Món đồ chơi bằng cao su nhẹ nhàng xoay quanh miệng huyệt, sau đó lại ấn lên viên thịt nhỏ đang cương cứng ở phía trên: “Ưm…”
Cố Nhã cắn môi thở dốc:
“Ưm… em rể…”
“Đừng mà…”
“Đừng chạm vào chỗ đó, chỗ đó rất nhạy cảm…”
Cố Nhã quay cuồng rồi đạt đến cực khoái, cơ thể cũng run rẩy theo sự chuyển động của món đồ chơi kia.
Nhưng món đồ chơi kia vẫn không dừng lại, tiếp tục theo viên thịt nhỏ đang nhô lên trượt xuống dưới, dừng lại ở chỗ miệng huyệt đang chảy đầy da^ʍ thuỷ. Vì trong bồn tắm có nước nên mỗi lần Cố Nhã cử động đều sẽ tạo ra sóng nước lăn tăn: “Ưm… em rể… lớn quá…”
“Côn ŧᏂịŧ của em rể thật lớn… chị rất thích…”
“Tiểu huyệt của chị chảy thật nhiều nước… rất muốn côn ŧᏂịŧ lớn cắm vào…”
Đường Viễn Phong nhìn Cố Nhã rồi tưởng tượng đến dáng vẻ lúc mình làm cô, côn ŧᏂịŧ dưới háng vừa mới mềm xuống lại chậm rãi cương cứng. Anh vô thức nuốt nước miếng, yết hầu di chuyển lên xuống, hai mắt ngập tràn du͙© vọиɠ.
Nhưng Đường Viễn Phong không vội vàng ngã gục lên người Cố Nhã mà vừa tìm một tư thế thoải mái, vừa thưởng thức màn biểu diễn của Cố Nhã.
Cố Nhã ngập ngừng nhét món đồ chơi kia vào tiểu huyệt: “Ưm… em rể…xin cậu…”
“Mau làm chị đi…”
“Rất muốn côn ŧᏂịŧ lớn của em rể, từ lần đầu tiên nhìn thấy em rể đã để ý đến côn ŧᏂịŧ lớn, rất muốn cho miệng nhỏ bên dưới ăn no…”
“A a a…”
Món đồ chơi cao su đi vào càng sâu thì biểu cảm trên mặt Cố Nhã càng thêm mê ly: “Cuối cùng cũng ăn được rồi, rất thích…”
“Em rể tuyệt quá…”
Cố Nhã dần dần thích ứng với toàn bộ món đồ đang ở trong cơ thể của mình, tuy rằng cao su không thô cứng và có nhiệt độ như côn ŧᏂịŧ của Đường Viễn Phong, nhưng ít ra cũng an ủi được da^ʍ huyệt trống rỗng.
Da^ʍ thuỷ từ từ chảy ra khỏi tiểu huyệt, tốc độ cắm rút của Cố Nhã càng ngày càng nhanh. Hai chân dạng ra ở cỡ lớn nhất, lúc cắm món đồ chơi vào mông nhỏ còn tự giác nâng lên, phối hợp cắm vào chỗ sâu nhất.
“Ưm…”
“A… đừng mà, đừng mà…”
“Em rể làm nhanh quá…”
“Không chịu nổi…”
Đôi môi đỏ hồng của Cố Nhã khẽ nhếch lên, rêи ɾỉ không ngừng: “Ưm… chính là chỗ đó, cắm đến hoa tâm…”
Món đồ chơi ở tiểu huyệt mềm mại nhanh chóng cắm rút làm tạo ra không ít bọt nước, nhìn trông vô cùng mê người. Cố Nhã vừa tự an ủi chính mình vừa rêи ɾỉ gọi tên Đường Viễn Phong.

Bình luận (0)

Để lại bình luận