Chương 37

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 37

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Tạp Chí “Dã Nại” Và Sự Chiếm Hữu

Buổi chiều, Tống Lê đến studio chụp ảnh cho tạp chí “Dã Nại”. Đây là tạp chí thời trang hàng đầu, cơ hội mà biết bao người mẫu mơ ước. Không khí trong studio bận rộn, tiếng đèn flash tanh tách, tiếng chỉ đạo của nhiếp ảnh gia vang lên không ngớt.

Hứa Từ đưa cô đến tận nơi. Trước khi cô xuống xe, anh kéo tay cô lại, ánh mắt dán chặt vào đôi môi đỏ mọng vừa được tô son kỹ lưỡng của cô.

“Không được hôn.” Tống Lê cảnh cáo, lấy tay che miệng. “Son này đắt lắm, trôi mất chuyên gia trang điểm sẽ mắng em.”

“Anh sẽ mua đền.” Hứa Từ không nói lý lẽ, gạt tay cô ra và cúi xuống hôn. Anh không hôn sâu, chỉ mút nhẹ cánh môi dưới đầy đặn, day day như đang thưởng thức một viên kẹo ngọt.

“Hứa Từ!” Tống Lê đẩy anh ra, vội vàng soi gương chỉnh lại son, nhưng trong ánh mắt lại ánh lên nét cười hạnh phúc. “Anh thật là… càng ngày càng hư hỏng.”

“Chỉ hư với em thôi.” Anh sửa lại cổ áo cho cô, giọng nói trầm xuống, mang theo chút nghiêm túc. “Làm việc xong gọi anh ngay. Đừng để anh lo.”

“Biết rồi, ông cụ non.” Tống Lê nhéo má anh một cái rồi mở cửa xe bước xuống.

Nhìn bóng dáng cô khuất sau cánh cửa studio, nụ cười trên môi Hứa Từ tắt ngấm. Anh lấy điện thoại ra, màn hình hiển thị cuộc gọi nhỡ từ mẹ.

“Alo, mẹ ạ.”

“A Từ, con đang ở đâu đấy? Dì của con… mẹ Niệm Đồng ấy, bà ấy lại nhập viện rồi. Con xem có thời gian qua thăm một chút không? Niệm Đồng nó đang ở thành phố Du, con bé gọi điện khóc lóc với mẹ suốt.”

Nghe đến cái tên Hà Niệm Đồng, đáy mắt Hứa Từ xẹt qua một tia lạnh lẽo. Anh biết cô ta. Cô em họ xa này chính là người năm xưa đã ném bức thư tình và hành lý của Tống Lê đi, gián tiếp gây ra sự hiểu lầm và chia cách suốt chín năm.

“Con biết rồi. Lát nữa con sẽ qua.” Anh trả lời ngắn gọn, giọng điệu không chút cảm xúc.

“Con nhớ an ủi em nó nhé. Nó cũng khổ tâm lắm…” Mẹ Hứa còn dặn dò thêm vài câu rồi mới cúp máy.

Hứa Từ nắm chặt điện thoại, khớp xương ngón tay trắng bệch. An ủi? Anh chỉ muốn hỏi cô ta xem năm đó rốt cuộc cô ta đã ném đồ của Tống Lê ở đâu. Nếu không vì nể mặt mẹ và tình nghĩa họ hàng xa xôi, anh đã không để yên cho cô ta từ lâu rồi.

Trong studio, Tống Lê đang thay trang phục. Bộ váy hôm nay là thiết kế cao cấp, hở lưng táo bạo và xẻ tà cao, khoe trọn đường cong cơ thể hoàn hảo của cô. Khi cô bước ra, cả studio như nín thở.

“Tuyệt vời! Chính là khí chất này!” Nhiếp ảnh gia thốt lên. “Tống Lê, ánh mắt sắc sảo hơn chút nữa. Đúng rồi, như nữ hoàng đang nhìn xuống thần dân của mình vậy.”

Tống Lê chuyên nghiệp tạo dáng, mỗi cử chỉ, ánh mắt đều toát lên vẻ quyến rũ chết người. Nhưng trong lòng cô lại đang nhớ đến người đàn ông vừa đưa mình đến. Nếu Hứa Từ nhìn thấy cô thế này, chắc chắn anh sẽ lại ghen lồng lộn lên và muốn giấu cô đi cho riêng mình. Ý nghĩ đó khiến khóe môi cô cong lên một nụ cười bí ẩn, càng làm cho bức ảnh thêm phần ma mị.

Giờ giải lao, trợ lý hớt hải chạy vào: “Chị Lê, có chuyện rồi. Hà Niệm Đồng đang làm loạn ở bên ngoài, đòi gặp chị và tổng giám đốc Phó.”

Tống Lê nhướng mày, cầm lấy chai nước uống một ngụm, thong thả nói: “Cô ta làm loạn cái gì?”

“Cô ta nói vị trí trang bìa kỳ này vốn là của cô ta, chị đã cướp mất. Cô ta đang khóc lóc ầm ĩ, dọa sẽ tung tin chị dùng quy tắc ngầm để lấy tài nguyên.”

Tống Lê cười lạnh. Hà Niệm Đồng, cái tên này cô nhớ rất rõ. Oan gia ngõ hẹp, không ngờ lại gặp nhau ở đây.

“Để cô ta vào.” Tống Lê đặt chai nước xuống, ánh mắt sắc lạnh nhìn ra cửa. “Tôi muốn xem cô ta diễn trò gì.”

Cô không còn là cô bé Tống Lê yếu đuối, nhẫn nhịn năm xưa nữa. Chín năm tôi luyện ở nước ngoài đã biến cô thành một đóa hồng có gai. Ai dám động vào cô, cô sẽ khiến kẻ đó chảy máu đầm đìa. Và quan trọng hơn, lần này cô có Hứa Từ. Cô sẽ không để bất cứ ai, bất cứ hiểu lầm nào chia cắt họ một lần nữa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận