Chương 37

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 37

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trong căn phòng tối mờ, rèm cửa sổ sát đất tao nhã không có gió thổi mà vẫn tự lắc lư, tần suất lay động rất nhanh, hơn nữa còn duy trì trong thời gian dài, nếu như lúc này có người nhìn thấy chắc chắn sẽ tưởng rằng có chuyện kỳ dị nào đó đang xảy ra.
Thế mà giữa hai tấm rèm lại là một màn ý xuân khác.
Anh rể và em vợ yêu đương vụиɠ ŧяộʍ, ngay cả nơi phá thân cũng chọn ở trong góc không nhìn thấy ánh sáng như thế này, lén lút, âm thầm làm việc giao hợp hạ lưu nhất.
Trong không gian nhỏ có ánh trăng mờ, tầm mắt bị ngăn trở, nhiệt độ không thể tản đi, tăng lên theo sự trào dâng cảm xúc trong cơ thể, mồ hôi nóng không ngừng chảy ra, bao phủ trên lớp da của hai người, làm cái ôm trở nên càng ngày càng dính nhớp ám muội.
Tiếng thở thô nặng và tiếng rêи ɾỉ ngọt ngào lúc trầm lúc bổng, ở trong không gian bị bịt kín thế này trở nên vô cùng kịch liệt, Lục Tri Hạ bị anh rể thao đến nỗi cả mặt si dại, lưng cô dựa vào cửa sổ sát đất, hai chân mở ra để mặc anh rể ra vào giữa hai chân, cây gậy đó của anh rể vô cùng khác người, nóng hầm hập như quái thú, hung hăng cắm vào tao huyệt của cô bằng tốc độ rất nhanh, lại hoàn toàn rút ra, lại cắm vào, lại rút ra, tao huyệt vừa bị phá trinh ướt hỗn loạn, dâʍ ŧᏂủy̠ dính cả máu tràn ra ngoài, tạo thành một mảng lầy lội giữa chân hai người.
Tao huyệt sớm đã không cảm thấy đau nữa, nhiều hơn là cảm giác trống rỗng được lấp đầy, chỗ ngứa được gãi cho thoải mái, kɧoáı ©ảʍ ấy dần dần bành trướng, làm cô ôm lấy bờ vai anh rể, thấp giọng nỉ non: “A a…. A…. Anh rể, anh to quá, cắm sâu quá, a….”
Trong tiếng rêи ɾỉ của cô gái trẻ có lẫn sự yếu ớt, ngây ngô, cùng với sự phóng đãng, vừa tinh khiết vừa ham muốn, nghe mà cả trái tim Tô Cảnh đều tê dại, côn ŧᏂịŧ lớn cắm bên trong người cô bỗng chốc lại lớn hơn một vòng, giống như muốn hoàn toàn đâm vỡ tao huyệt của cô.
Quả thực quá sướиɠ rồi, sướиɠ đến nỗi xương cụt anh mỏi nhừ, da đầu tê dại, toàn thân giống như có dòng điện chạy qua, biết rõ rằng cơ thể ngây ngô của cô căn bản không có cách nào chịu đựng du͙© vọиɠ nặng nề như vậy, nhưng anh không dừng lại được, da^ʍ huyệt nóng hầm hập ẩm ướt lại vô cùng đàn hồi đó giống như một cái động hút hồn, côn ŧᏂịŧ vừa cắm vào lập tức bị lấy đi mất hồn, khiến anh không còn lý trí, chỉ có thể đỏ hai mắt không ngừng dùng lực thao vào, hoàn toàn trở thành một tên si dại không có giới hạn, là con rối của tình ái.
Trong một trận cắm rút điên cuồng, em vợ mẫn cảm nhanh chóng đạt đến cao trào, hai tay cô ôm chặt lấy anh rể, tao huyệt co rúm vặn chặt côn ŧᏂịŧ, giống như muốn vặn đứt côn ŧᏂịŧ, làm anh rể không thể không ngừng động tác cắm rút, giơ tay dùng sức xoa nắn bầu ngực cô, lại sờ lên âm đế của cô, kéo dài kɧoáı ©ảʍ khi cao trào của cô.
“Anh vừa mới bắt đầu, em đã cao trào rồi, tiếp sau đây phải làm sao, muốn liên tục cao trào không?” Người đàn ông dùng giọng nói gợi cảm trêu chọc cảm xúc bên tai cô.
Lục Tri Hạ bình tĩnh lại một chút, bên trong tao huyệt mới buông lỏng hơn, vừa sợ hãi vừa mong đợi nói: “Cứ cắm mãi rồi liên tục cao trào, liệu có bị cắm đến chết không?”
Anh rể bị câu nói của cô chọc cười, thấp giọng cười một tiếng, anh vừa cười, côn ŧᏂịŧ cắm trong cơ thể cô lại rung lên từng cái, rất nhanh lại làm dấy lên ý da^ʍ của cô, cô thấp giọng rêи ɾỉ, không nhịn được lại vặn vẹo eo.
“Tiểu tao hóa.” Anh rể cười mắng một tiếng, đột nhiên rút cả cây côn ŧᏂịŧ ra khỏi da^ʍ huyệt của cô, trong tiếng hô nhỏ của cô, anh xoay cả người cô lại, để tay cô chống lên cửa kính, lưng quay về phía anh.
Anh vừa đỡ côn ŧᏂịŧ cọ lên khe mông cô, vừa trả lời câu hỏi trước đó: “Sẽ không cắm chết, chỉ sướиɠ đến chết thôi.”
Cái miệng này của anh có thể truyền đạt kiến thức chuyên ngành, cũng có thể nói ra lời đê tiện nhất.
Trên côn ŧᏂịŧ dính đầy nước da^ʍ mang ra từ trong cơ thể cô, lại cọ sát mấy cái giữa hai chân ướt nhẹp của cô, anh rể giơ tay đánh lên mông cô, để mông cô vểnh lên một độ cong dâʍ đãиɠ, sau đó cầm côn ŧᏂịŧ vươn eo đẩy vào, dễ dàng đi vào từ phía sau.
“A….. Sâu quá rồi, đâm đến rồi….”
Anh rể cúi đầu, hôn lên tai cô, bàn tay lớn sờ trước ngực cô, vê nặn bầu ngực của một bên, sau đó anh dùng sức quay hông, đưa côn ŧᏂịŧ đến chỗ sâu hơn, khàn giọng hỏi: “Đâm đến đâu rồi?”
“Đâm đến… Cổ tử ©υиɠ rồi……. A a…….” Cả người Lục Tri Hạ bị đâm đến nỗi bổ nhào lên cửa kính, may mà còn có một lớp rèm cửa mới không đến nỗi làm người đi lại bên ngoài nhìn thấy cô.
“Để côn ŧᏂịŧ của anh rể cắm vào trong tử ©υиɠ em được không, sau đó bắn tϊиɧ ɖϊ©h͙ vào trong đó, bắn thật đầy, có được không?”
“Không được… Như vậy sẽ…… sẽ có thai đấy.”
“Vậy thì sinh ra, anh rể ngày ngày thao em, ngày ngày bắn tinh trong tử ©υиɠ của em, em sinh cho anh rể một đống con, có được không?”
“A a……. Thoải mái quá, đâm đến rồi, chính là ở đó a a a….” Lục Tri Hạ sướиɠ đến nỗi ánh mắt mê ly, tinh thần tan rã, đã hoàn toàn không biết anh rể nói những gì bên tai cô nữa, chỉ một mực gật đầu đáp ứng.
Anh nói đã miệng xong, quay mặt cô qua hung hăng hôn lên, phần hông bắt đầu tiếp tục lắc lư đâm rút, huyệt đạo của cô quả thật quá gần rồi, cứ đâm rút một lần anh lại sướиɠ một lần, không ngừng thao vào, kɧoáı ©ảʍ nhanh chóng được tích lũy, anh cảm thấy cả người như đang bay trong không trung, tự tại mà kí©ɧ ŧɧí©ɧ.
“Bạch bạch bạch….” Tiếng va chạm da thịt không ngừng một giây truyền ra từ giữa chân hai người, bởi vì đâm rút quá dùng sức, dâʍ ŧᏂủy̠ trong tao huyệt bị bắn tung tóe khắp nơi, dính ướt lên chân hai người, cũng làm ướt rèm cửa đang ôm lấy họ, dâʍ ŧᏂủy̠ không kịp bắn ra lại bị côn ŧᏂịŧ giã đến nỗi biến thành bong bóng màu trắng nhỏ, dính gần cửa huyệt, cũng dính lên bộ lông dày dậm thô cứng của anh.
Bao tinh của anh vừa to vừa nặng, theo nhịp độ đong đưa của anh mà cứ lay động trong không khí, khi lực va chạm quá lớn, bao tinh lại trực tiếp đánh lên âm đế lộ ra ngoài, đem lại cho cô kɧoáı ©ảʍ càng lớn hơn.
Lục Tri Hạ không nhịn được rên hừ hừ, mất hồn nói: “Anh rể, em không được rồi, em không đứng nổi nữa…”
Anh rể lại không định bỏ qua cho cô, một tay ôm lấy eo cô, dùng tốc độ càng nhanh hơn thao vào, thậm chí còn giơ một tay ra trước người cô, hung hăng cấu véo âm đế của cô.
Kɧoáı ©ảʍ cao trào như dòng điện nổ tung, bất ngờ đánh trúng Lục Tri Hạ, cô không có cách nào tự khống chế hét lên một tiếng, cơ thể co giật cao trào một lần nữa.
“A a…… A a……”
“Ưʍ….”
Lần này anh rể cũng không nhịn được, thở hổn hển dùng sức đâm mấy cái cuối cùng, sau đó rút mạnh côn ŧᏂịŧ ra, từng dòng tϊиɧ ɖϊ©h͙ nồng sệt phun lên cánh mông và sau lưng cô.
Lục Tri Hạ thở gấp như hấp hối, vừa muốn đứng thẳng người dậy, phần mông không cẩn thận đυ.ng phải côn ŧᏂịŧ của anh rể, cô nhất thời khựng lại: “Anh rể, sao anh vẫn còn cứng vậy?”
Anh rể khẽ cười, cầm côn ŧᏂịŧ đâm đâm vào mông cô, nói: “Em cho rằng anh nghẹn lâu như vậy rồi, cắm một lần là có thể thỏa mãn sao?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận