Chương 37

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 37

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vừa đến cửa, Tần Thục đã gấp không chờ nổi ôm lấy mặt Nhược Diệp rồi hung hăng hôn lên môi cô. Hắn đã gấp không chờ nổi muốn quấn quýt môi lưỡi nhấm nháp vị ngọt lành. Tay Nhược Diệp tùy ý đặt trên vai Tần Thục, không hề nhúc nhích mặc cho hắn muốn làm gì thì làm. Một bàn tay Tần Thục còn làm càn mò vào trong váy Nhược Diệp. Cảm nhận được qυầи ɭóŧ ren mỏng đã ướt đẫm, hắn liền buông Nhược Diệp ra, đôi mắt sắc bén nhìn chằm chằm hai mắt ngập nước của cô, khóe miệng cong lên đầy vẻ trào phúng: “Mới vậy đã ướt rồi? Ướt khi nào? Lúc nãy đứng với cái thằng kia làm em ướt?”
Nghĩ tới người đàn ông hồi nãy vừa mới ôm ôm ấp ấp cô, động tác Tần Thục càng thêm thô bạo. Trong một thoáng, quần áo Nhược Diệp đã bị trút xuống hết để lộ ra toàn bộ cơ thể mềm mại trước mắt Tần Thục.
Nhìn cô gái trắng nõn trong lòng ngực, đôi mắt đen nhánh sâu thẳm trầm xuống, vẻ mặt cao thâm khó đoán, hắn tiến gần bên tai Nhược Diệp rồi thấp giọng nói: “Không rời đàn ông được đúng không? Được rồi, tôi thỏa mãn em.”
Bị khí nóng phà bên tai, cả người cô có chút tê dại. Không đợi cô lên tiếng biện minh, một bàn tay liền ôm lấy vòng eo mảnh khảnh, bàn tay khác thì tách hai chân Nhược Diệp ra. Hai ngón tay bất thình lình đút vào tiểu huyệt ướŧ áŧ, tầng thịt non mềm bên trong liền bao chặt lấy ngón tay hắn.
“A, thật đúng là dâʍ đãиɠ. Xem l*и da^ʍ mυ”ŧ lấy ngón tay tôi chặt chẽ thế nào này!” – Giọng nói lạnh lẽo trầm thấp vang lên.
Ngón tay Tần Thục nhanh chóng đâm vào rút ra mang đến cảm giác tê ngứa khiến Nhược Diệp không tự chủ được kẹp hai chân lại, tiểu huyệt co rút theo bản năng. Người cô mềm nhũn như hóa thành nước run rẩy trong ngực Tần Thục, hơi thở dồn dập: “Không cần mà! Nhanh quá! A a a thật sự, không được… Ô ô ô… Không cần!”
Nhìn khuôn mặt Nhược Diệp ý loạn tình mê, mái tóc dài tán loạn, hai vυ” tròn xoe không ngừng lắc lư, côn ŧᏂịŧ vốn đã dựng cao lên càng thêm cứng rắn. Hắn nhịn có chút phát đau rồi, tuy thế nhưng động tác vẫn nhanh chóng mãnh liệt.
Mỗi lần ra vào bên trong tiểu huyệt, dâʍ ɖị©ɧ bị đè ép văng khắp nơi làm toàn bộ cánh tay hắn dưới ánh đèn có vẻ sáng lấp lánh.
“A a a a không được… Hô ô ô nhanh quá… Sắp ra rồi… A a a…” – Theo tần suất Tần Thục, cả người Nhược Diệp đong đưa kịch liệt. Toàn thân cô đều tê tê dại dại, dựa vào trong lòng ngực người đàn ông mà khóc nấc lên như hạt mưa trên cánh hoa lê, đồng thời cũng không ngừng rêи ɾỉ đầy dâʍ đãиɠ.
“Lần sau còn quyến rũ người khác không?” – Thanh âm Tần Thục vừa trầm thấp vừa triền miên, như giọng điệu dạy dỗ một đứa trẻ.
“Không… Không quyến rũ… Ô ô ô… Không cần… Chỉ có anh thôi… Chồng… Chồng ơi… Ô không cần… Nhanh quá a a a” – Eo thon vặn vẹo kịch liệt. Tần Thục cảm nhận được bên trong l*и nhỏ không ngừng co rút lại, biết cô sắp lêи đỉиɦ rồi vì thế hắn liền rút ngón tay ra.
Trong chốc lát, Nhược Diệp thét lớn lên, bãi dâʍ ŧᏂủy̠ từ trong âʍ đa͙σ trào ra phun tứ phía, vẩy đến trên thảm, trên tường, thậm chí còn cả trên quần Tần Thục.
Thấy thế, Tần Thục chậm rãi buông eo cô ra rồi không nhanh không chậm cởi khóa quần. Không có cánh tay hắn chống đỡ, Nhược Diệp vô lực, mềm như bông ngồi bệt xuống đất. Trên khuôn mặt vẫn còn dư vị sau khi lêи đỉиɦ, tiểu huyệt mấp máy. Cảnh xuân này lọt vào trong mắt Tần Thục đều là dục cầu bất mãn, còn mang theo sự lên án.
Tần Thục làm như không thấy. Hắn ưu nhã, thong dong nện bước với hạ thân trần trụi ngồi lên giường. Nhìn Nhược Diệp, khóe miệng hắn khó có được cong lên, có vẻ mang chút tà khí, thanh âm trầm thấp đầy từ tính: “Muốn à? Tự mình ngồi lên.”
Nhìn đôi mắt mê hoặc nhân tâm của hắn cùng với vẻ mặt ngày thường không hề tươi cười thật khác biệt, Nhược Diệp không khỏi sửng sốt, trong lòng cảm thán quả nhiên người bình thường không chịu cười thì đến khi cười rộ lên cực kỳ đẹp.
Không tự chủ bước đến người đàn ông cao quý, lãnh khốc như sói ngồi ở kia, nhìn đến côn ŧᏂịŧ dựng thẳng đứng ấy, Nhược Diệp liếʍ liếʍ môi rồi ngồi lên. Đôi tay cô ôm lấy cổ người đàn ông, tiểu huyệt ướt đẫm cọ cọ một chút rồi chậm rãi ngồi xuống.
Cảm nhận được côn ŧᏂịŧ dần tiến vào chỗ sâu nhất bên trong âʍ đa͙σ, Nhược Diệp thoải mái thở dài. Tần Thục nhìn những cử chỉ nhỏ quen thuộc trên người Nhược Diệp, đôi mắt hắn lim dim. Hắn không lên tiếng, dưới hạ thân cũng không động đậy.
Nhược Diệp ôm chặt lấy Tần Thục tự mình chuyển động. Cô không ngừng vặn vẹo vòng eo như rắn nước của mình: “Ô ô thật thoải mái… Sướиɠ… A a…” – Theo từng động tác, nước da^ʍ cũng tuôn tràn ra chỗ hai người giao hợp, nhưng cô cũng rất nhanh đã nhận ra Tần Thục không chịu nhúc nhích gì cả.
Có chút nghi hoặc nhìn lại chỉ thấy Tần Thục rất thờ ơ, môi mím chặt, mắt nhìn cô trông thật u ám như không hề mang theo chút tình cảm nào.
Nhược Diệp không khỏi điên cuồng la mắng trong lòng. Đậu má!! Cái tên này sao khó dỗ dữ vậy. Chỉ có mình cô động đậy còn người kia không chịu phối hợp xấu hổ lắm đó…
Thật ra Tần Thục cũng đâu dễ chịu gì, lúc Nhược Diệp ngồi xuống thì côn ŧᏂịŧ hắn liền bị thịt mềm bên trong cô bao chặt lấy. Kɧoáı ©ảʍ thực cốt tiêu hồn (cảm giác sung sướиɠ mãn nguyện khi hoan ái) kia suýt chút nữa làm hắn rên ra tiếng rồi.
Tuy trong lòng chửi mắng là thế nhưng ở ngoài mặt Nhược Diệp vẫn kề sát môi vào Tần Thục. Cô liếʍ liếʍ nhè nhẹ trên mặt hắn, tay nhỏ cũng gấp không chờ nổi cởϊ áσ sơ mi của người đàn ông ra. Một dáng người gợi cảm cùng với cái khối cơ bắp dàn đều trên cơ thể liền hiện ra trước mắt Nhược Diệp.
“Huhu… Nhanh lên đi… Ô… ướt. Cô đành phải vừa chịu khó vặn vẹo eo thon vừa tỏ ra đáng thương nhìn khuôn mặt vẫn bình tĩnh như cũ của Tần Thục, trong mắt đều tràn đầy vẻ lên án.
Nhìn cô gái như chú mèo cọ cọ, khóe môi gợi cảm thế mà lại cong lên sung sướиɠ. Với độ cong khóe kỳ dị thế này ở trên bộ mặt lạnh băng của hắn lại có chút mềm mại: “Lần này còn dám chạy loạn nữa không?”
“Không dám, không dám nữa, nhanh lên đi… Ô ô… Chơi em đi!” – Nhược Diệp khó nhịn cọ xát côn ŧᏂịŧ, tiểu huyệt cô bây giờ như có mấy chục con kiến bu vào cắn vậy.
Nghe được câu trả lời của Nhược Diệp, Tần Thục vừa lòng nhướng mày. Hắn lập tức không đau khổ nhẫn nại nữa mà cúi đầu xuống hôn lấy Nhược Diệp biết nghe lời. Hắn liếʍ mυ”ŧ như người khát khô cả cổ, nước bọt từ miệng chảy xuống dưới thấm ướt cả cằm hai người. Hai tay bao trọn bờ mông Nhược Diệp, phần eo bắt đầu dùng sức mạnh mẽ đâm vào rút ra.
Tần Thục chỉ cảm thấy bên trong l*и nhỏ như có vô số giác hút ôm chặt lấy côn ŧᏂịŧ hắn làm càng động càng thêm khó cưỡng. Kɧoáı ©ảʍ như vậy khiến hắn thở dài thỏa mãn.
Nhược Diệp thấy hắn rốt cuộc cũng chịu phối hợp, hai mắt đẫm lệ tức khắc liền phóng ra ánh sáng chói lọi. Toàn thân cô vui sướиɠ vô cùng, cô đỡ lấy cánh tay hữu lực của Tần Thục mà phập phồng lên xuống theo tần suất của hắn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận