Chương 37

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 37

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Theo bản năng, cô nhào vào lòng mẹ, lúc bà hồn xiêu phách lạc ngẩng đầu lên, cô trông thấy năm dấu tay in hằn trên má bà, gương mặt được chăm sóc tử tế xây xát, trầy xước.

Cô không biết chuyện gì đã xảy ra, chỉ biết xót xa khóc òa.

Có người lại gần, dừng trước mặt mẹ con cô, Tô Anh bị mẹ kéo ra sau, khó hiểu ngước mắt.

Đó là lần đầu tiên cô nhìn thấy Tân Viện.

Phải hình dung người phụ nữ đó thế nào đây? Bé gái khi ấy mới mười tuổi chỉ nghĩ đến một loài động vật duy nhất.

Báo săn.

Bà ta cười, một nụ cười chẳng hề thân thiện mà lạnh rợn tóc gáy. Giọng bà ta sắc lẻm, như cây kim không ngừng chích vào da thịt, chẳng đau tới tận xương tủy, nhưng đủ để khiến người ta run rẩy, hãi hùng.

Bà ta nhìn xuống Tô Anh từ trên cao, “Cháu tên gì?”

Mẹ vội bịt miệng cô, giọng gần như đanh lại, “Cô nhất quyết phải làm thế ư?”

“Tôi tưởng cô đã sớm biết rồi chứ.” Tân Viện cười có phần ngả ngớn, “Con cái của nhà họ Tô sao có thể được phép sống ở một nơi như thế này.”

Đôi mắt bà ta tràn ngập vẻ mỉa mai, “Mộ Cẩn, cô trở nên ngây thơ như vậy từ bao giờ thế, cô tưởng chỉ cần giấu là có thể ém nhẹm cả đời chắc?”

“Suy cho cùng…” Mộ Cẩn ngẩng đầu nhìn bà ta, khóe môi thoáng ý cười khinh miệt, “Suy cho cùng cũng chỉ là vì cô không sinh được con thôi.”

Tân Viện bị chọc trúng chỗ đau, gương mặt vặn vẹo, rít lên: “Mộ Cẩn!”

“Nếu cô muốn thì đưa con bé đi đi…” Giọng mẹ vững chắc, từng từ quỷ dị rót vào tai Tân Viện, “Nhưng nếu để tôi biết cô đối xử với con gái của tôi không ra gì thì Tân Viện, tôi có hóa thành quỷ cũng sẽ không để cô yên đâu.”

Tóc mái lòa xòa trên trán mẹ, bà nhìn chằm chằm vào người phụ nữ kia, gằn từng chữ một, “Cô nhớ lấy.”

Tô Anh bị đưa về nhà hộ Tô, trước khi đi, mẹ luôn miệng dặn cô không được làm mình làm mẩy, chỉ có thế thì bố mới thương cô. Bố là một từ rất đỗi xa lạ mà lại khiến Tô Anh tò mò, thế nên cô ngoan ngoãn im ắng suốt cả đường.

Tân Viện cũng ít lời, không biết có phải là thấy khiếp đảm vì câu cuối của mẹ cô hay không mà cứ hoảng hốt nhìn Tô Anh ở phía đối diện.

Gương mặt kia, ngũ quan kia, rõ là phiên bản thu nhỏ của Mộ Cẩn.

Cơn hận ngấm vào tận xương tủy, nhưng bà ta còn chưa mất trí đến độ trút giận lên một đứa trẻ.

Huống hồ, khuôn mặt của Tô Anh sẽ rất hữu ích trong tương lai…

Sau khi cúp điện thoại, Tô Anh im lặng cả buổi, Bánh Bao Đậu vỗ nhẹ đầu cô hòng xoa dịu, dè dặt hỏi: “Lại là bố mày à?”

“Ừ.”

Bánh Bao Đậu biết rõ thân thế của Tô Anh, vì vậy, cô nàng luôn bất giác toát ra vài phần thương xót.

“Anh Đào…” Cô nàng bối rối mở miệng, nhưng lại không biết nên an ủi bạn thế nào.

“Mày không cần nói gì đâu.” Tô Anh từ từ xoay người, “Chiều nay tao không lên lớp mà sẽ về nhà.”

Bánh Bao Đậu gật đầu tán thành, “Đúng đúng đúng, về trong vòng tay của thầy Tống dịu dàng…”

Tô Anh phiền muộn ngắt lời: “Thầy ấy đi Đức rồi.”

Bánh Bao Đậu đần mặt, buột miệng la: “Thầy Tống đi Đức á? Trùng hợp thế? Thấy bảo cô tiên bên ngành Quản trị Kinh Doanh cũng sang Đức đấy.”

Mặt Tô Anh trở trắng, nói từng chữ một: “Ngành, Quản, trị, Kinh, doanh.”

Cô Từ, giáo viên ngành Quản trị Kinh doanh là người chín chắn giỏi giang, hay mặc đúng chuẩn quy tắc trang phục giáo viên sơ-mi phối với chân váy công sở và giày cao gót, đồng thời là nữ thần trong lòng người yêu thích phụ nữ trưởng thành, được gọi yêu là “cô tiên”.

Nhìn phản ứng của Tô Anh, Bánh Bao Đậu biết ngay là mình lại ngốc nghếch vạ mồm, hốt hoảng chữa cháy: “Chắc không phải đâu, chắc là trùng hợp thôi, ấy không, hẳn phải là trùng hợp.”

Tô Anh bỗng cong môi cười.

Chẳng phải anh nói mình có việc riêng sao?

Tống Đĩnh Ngôn, đồ đại bịp.

Trước lúc ngủ trưa, người đàn ông gửi tin nhắn cho cô, ý bảo sắp lên máy bay, cô nhìn tin nhắn, nghẹn một bụng tức, thế là tắt thẳng máy, vứt sang một bên, trùm chăn ngủ vùi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận