Chương 37

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 37

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tông Tầm nằm ở trên bàn sách học tập, mỗi khi kết thúc câu hỏi đều phải nhìn lên màn hình điện thoại để ở trước mặt, để xem căn phòng mờ tối được ánh đèn chiếu vào từ lúc nào.

Ngay lúc anh đang thầm lo lắng tại sao Nguyên Thanh vẫn chưa quay lại, bóng tối trên màn hình cuối cùng cũng được thay thế bằng ánh sáng, bút gel trong tay cậu cũng bị cậu chủ thả ra lăn sang một bên.

Biết được cô an toàn về đến nhà là tốt rồi, hiện tại hẳn là nên yên tâm học tập mới đúng nhưng mà bây giờ Tông Tầm lại càng không muốn học tập, anh liếc mắt nhìn sách luyên tập một chút…cuối cùng vẫn đưa tay khép lại đứng dậy đi ra ngoài.

Ở trong nhà Nguyên Thanh tựa ở bàn ăn xoắn xuýt xem là muốn ăn cơm tối hay không, nghe được tiếng gõ cửa cô trong nháy mắt cảm giác được một chút vui vẻ, phiền não được an ủi một chút, ý thức được tâm tình của mình biến hoá mặc dù vẫn không thể nào buông lỏng, Nguyên Thanh quyết định vẫn là phải miễn cưỡng lên tinh thần đối đãi Tông Tầm, không lên lây nhiễm năng lượng tiêu cực cho anh.

Bởi vì cô thích anh, Nguyên Thanh đang mở cửa trong nháy mắt đối với người đối diện lộ ra nụ cười, giả vờ như tất cả lo lắng và bực bội chưa từng xuất hiện.

Tông Tầm đi vào phòng đóng cửa phòng sau đó đóng cửa lại quay người nhìn Nguyên Thanh “Ăn cơm sao?”

“Không có.”. Nguyên Thanh không thích nói dối, cô nói xong cười cười lấy lòng anh “Quên.”

“Trước đó đã nói rồi đấy.” Tông Tầm hạ lồng mày, đã nói phải ăn cơm chiều thật tốt.

Tâm vẫn là mệt mỏi quá, căn bản không muốn ăn cơm nhưng Nguyên Thanh vẫn nhếch mép cười theo Tông Tầm đi vào phòng bếp, nhìn anh mở tủ lạnh lấy cà chua cùng trứng gà ra.

Bị đè nặng bởi những thay đổi quan trọng, Nguyên Thanh trong lòng rối bời nhưng mà nhìn thấy bàn tay thon thả và sạch sẽ của anh nấu ăn cho cô thì rất vui, cô không biết được là mình đang ở tình trạng nào, chính là rất loạn. Có chút vui vẻ cũng có chút sốt ruột và bự bội xen lẫn cùng một chỗ.

Tông Tầm chế biến món mì sốt cà chua đặc một cách nhanh chóng và ngon miệng, dưới ánh mắt im lặng của anh Nguyên Thanh đem một chén lớn mì sợi ăn vào bụng, sau đó mãn nguyện nói: “Cho ăn bể bụng em, em không thể ngồi, sẽ béo.”

Vừa nói vừa cầm bát đũa đứng dậy, Tông Tầm đi theo cô muốn cầm lấy đồ trong tay cô, ” Em đi.”

“Không không không, em vừa vặn hoạt động một chút, không thể ngồi, sẽ béo.” Nguyên Thanh cười nháy mắt mấy cái từ chối, rồi đi vào phòng bếp.

“Được.”. Tông Tầm thỏa hiệp, đi theo phía sau cô như cái đuôi, hai người đứng trước bồn rửa bát, Tông Tầm từ phía sau ôm lấy cô.

Tay cô mềnh mại mảnh khảnh dính phải rất nhiều bọt, hô hấp củaTông Tầm nhẹ nhàng phả vào gần cổ cô. Tiếng nói của anh trầm thấp mê người: “Đêm nay ngủ anh có được hay không?”

Còn đang lên dây cót tinh thần Nguyên Thanh nghe xong sau này nghiêng đầu một chút, cười cười dùng mặt cọ xát anh.

Tròng mắt Tông Tầm nhìn xem cô, khe ngực lấp ló dưới chiếc áo len cổ chữ V, kỳ kinh nguyệt khiến cô cấm dục 6 ngày. Hiện tại cô ngay tại trong lồng ngực của mình cười, Tông Tầm dưới bụng nóng lên, tại bên tai cô nói: “Nó nhớ em.”

Nếu là bình thường, Nguyên Thanh nghe được lời của Tông Tầm đã sớm mềm nhũn trong tay anh, anh sẽ không miễn cưỡng buông tha cho thú tính của mình. Nhưng bây giờ bực bội tâm mệt cô nghe xong nhất thời luống cuống, cô đáp lại anh bằng một câu thân mật mà cô cho là linh hoạt hơn: “Sờ đầu một cái.”

Tông Tầm cái cằm dừng ở trên vai của cô, an tĩnh mấy giây, môi mỏng khẽ mở: “Thật là lạnh nhạt.”

Nghe anh tựa hồ tại bày tỏ bất mãn, Nguyên Thanh tâm tình triệt để bị bực bội chiếm giữ, cô thu lại nụ cười lạnh lùng lên tiếng “Ừm”

Thấy tâm trạng cô không tốt, Tông Tầm đem du͙ƈ vọиɠ cố gắng đè ép lại như khi bình thường, anh khắc chế mình. Bình thản nói: “Vậy quên đi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận