Chương 37

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 37

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Cơn Ghen Và Sự Trừng Phạt Trên Giường
Chuyến bay dài đằng đẵng cuối cùng cũng hạ cánh xuống sân bay Đào Viên. Tinh Thần mệt mỏi kéo vali bước ra sảnh chờ. Vừa nhìn thấy bóng dáng cao lớn quen thuộc đứng đó, tim cô đã thắt lại.
Phó Hoành đứng dựa vào xe, mặc một chiếc áo khoác dáng dài màu đen, khuôn mặt lạnh lùng như tảng băng ngàn năm. Hắn nhìn thấy cô, ánh mắt lóe lên tia lửa giận dữ xen lẫn sự chiếm hữu điên cuồng.
Hắn không nói một lời, giật lấy vali của cô ném cho tài xế, rồi nắm chặt cổ tay cô lôi xềnh xệch vào trong xe. Cánh cửa xe vừa đóng lại, hắn đã lao vào cô như một con thú dữ.
“Á… đau…” Tinh Thần bị hắn đẩy mạnh vào góc ghế, lưng đập vào thành xe đau điếng.
“Đau? Em cũng biết đau sao?” Hắn cười gằn, bàn tay bóp chặt cằm cô, ép cô ngẩng lên. “Em làm tôi đau lòng thì sao? Em lừa dối tôi, sau lưng tôi vụng trộm với thằng khác, em coi tôi là gì hả?”
“Em không có! Em đã nói rồi, em và anh ấy chỉ là bạn bè…”
“Bạn bè mà gọi là ‘thân yêu’? Bạn bè mà ánh mắt nó nhìn em như muốn ăn tươi nuốt sống em?” Hắn gầm gừ, cúi xuống cắn mạnh vào môi cô, nếm vị máu tanh nồng.
Chiếc xe lao vút đi trong màn đêm, hướng về căn biệt thự riêng của hắn. Tinh Thần co rúm người lại, nước mắt chảy dài. Cô biết điều gì đang chờ đợi mình.
Vừa về đến nhà, hắn lôi cô lên phòng ngủ, ném cô lên giường. Không có màn dạo đầu, không có sự dịu dàng, hắn xé toạc quần áo của cô, thô bạo tách hai chân cô ra và đâm thẳng vào.
“Không… Phó Hoành… đừng làm thế… em xin anh…” Tinh Thần khóc lóc van xin, nhưng chỉ khiến hắn càng thêm điên tiết.
“Im miệng! Tối nay tôi sẽ cho em biết ai mới là người đàn ông của em! Để xem em còn dám tơ tưởng đến thằng nào nữa không!”
Hắn điên cuồng thúc vào bên trong cô, mỗi cú va chạm đều mang theo sự trừng phạt và ghen tuông. Hắn muốn xóa sạch mọi dấu vết, mọi suy nghĩ phản kháng của cô. Hắn muốn khắc sâu sự tồn tại của mình vào cơ thể và tâm hồn cô.
“Anh yêu em… chết tiệt… tại sao em không chịu hiểu?” Hắn gầm lên trong cơn khoái cảm, mồ hôi nhỏ giọt xuống khuôn mặt đẫm lệ của cô.
Tinh Thần đau đớn cả về thể xác lẫn tinh thần. Cô cắn chặt môi để không bật ra tiếng rên rỉ, nhưng cơ thể phản chủ lại run rẩy đón nhận từng đợt sóng tình hắn mang lại.
Sau một hồi giày vò, khi cả hai đều đã kiệt sức, hắn nằm vật ra bên cạnh cô, thở dốc. Tinh Thần cuộn tròn người lại, kéo chăn che kín thân thể đầy những vết bầm tím và dấu hôn. Cô quay lưng về phía hắn, lặng lẽ rơi nước mắt.
Phó Hoành nhìn tấm lưng gầy guộc đang run lên của cô, cơn giận dần tan biến, thay vào đó là sự hối hận và xót xa. Hắn biết mình đã quá mạnh tay. Nhưng hắn không thể kiểm soát được bản thân mỗi khi nghĩ đến việc cô có thể thuộc về người khác.
Hắn vươn tay, kéo cô vào lòng, ôm chặt lấy cô từ phía sau. “Xin lỗi…” Hắn thì thầm vào tai cô, giọng khàn đặc. “Đừng chọc giận anh nữa. Ngoan ngoãn ở bên anh, anh sẽ cho em tất cả.”
Tinh Thần không trả lời, chỉ nhắm mắt lại, để mặc cho sự mệt mỏi nhấn chìm mình vào giấc ngủ. Trong giấc mơ, cô thấy mình đang chạy trốn, chạy mãi, chạy mãi, nhưng phía sau luôn là bóng tối bao trùm của người đàn ông ấy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận