Chương 37

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 37

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Tôi đã nói với cậu rồi, việc của hai người tôi không muốn can thiệp vào. Muốn đòi tiền thì đi tìm Sầm San, tìm tôi cũng vô dụng, đừng nói đến việc đem chủ ý lên người con gái tôi!” Nói đến sau, sắc mặt Đới Húc đã trầm xuống, anh cao hơn hắn ta nửa cái đầu, chỉ so thân mình cũng đã rộng lớn hơn, ánh mắt lạnh lùng nhìn hắn mang theo cảm giác ngột ngạt áp bách.

“Tôi, đôi bên cùng có lợi không phải càng tốt sao?” Cậu thanh niên vẫn tiếp tục giãy giụa, “Tôi thiếu nợ rất nhiều, nếu anh không giúp tôi sẽ chết mất. Đới tiên sinh, xin anh hãy giúp tôi, người phụ nữ Sầm San đó, căn bản không có tình cảm với tôi, cô ta chỉ muốn chơi đùa. Nếu đã vô tình thì cũng đừng trách tôi vô nghĩa! Tôi không làm gì sai cả, Đới tiên sinh!”

Vẻ mặt Đới Húc không kiên nhẫn, “Nếu cậu lại tới tìm tôi hoặc quấy rầy người nhà của tôi thì tôi sẽ báo cảnh sát. Cậu cho rằng tôi là người mềm lòng sao?” Đới Húc khinh thường liếc hắn một cái, không chút lưu tình nào đóng sầm cửa lại.

Cậu thanh niên không cam lòng đấm vào cửa, lại bỗng nhiên nhớ tới lần đầu tiên hắn tới tìm anh, sau khi nghe ý đồ của mình mà Đới Húc không hề lộ ra biểu tình ngạc nhiên, vậy chẳng phải là đối phương đã sớm biết chuyện của Sầm San?

Hắn nghiến răng, lúc này mới hoàn toàn tỉnh ngộ, đối phương là người không dễ chọc, nhưng vẫn không cam tâm, nếu anh ta đã biết vợ mình sớm ngoại tình thì tại sao không lấy lại tài sản, theo như hắn biết, Sầm San được chia rất nhiều tiền và bất động sản.

Đối với những chuyện xảy ra ở ngoài cửa, Miểu Miểu hoàn toàn không biết gì cả. Cô nghiêng đầu nhìn ba ba, Đới Húc cũng đang nhìn cô. Anh không nghĩ tới địa chỉ của mình sẽ bị tìm được, nhưng anh lại quên mất người đã cùng đường thì chuyện gì cũng có thể làm.

“Ba ba, đừng buồn.” Cô giơ tay vuốt ve mặt Đới Húc, kéo khóe miệng của ba cong lên thành hình cung.

“Được. Có Miểu Miểu an ủi thì tâm tình ba cũng khá hơn nhiều rồi, Miểu Miểu đừng lo lắng. Vừa rồi ba xảy ra một chút chuyện không thoải mái, không nói cho con biết là bởi vì ba đã xử lý xong rồi.” Đới Húc hưởng thụ ngón tay cô, ngón tay nhỏ bé mềm mại được cắt tỉa gọn gàng đang vuốt ve trên khuôn mặt anh.

Miểu Miểu gật đầu, không hỏi nữa: “Nếu ba ba có tâm sự gì thì có thể nói cho Miểu Miểu biết, con và ba sẽ cùng nhau đối mặt.” Đôi mắt cô nhìn vào mười ngón tay đan vào nhau của họ, một lớn một nhỏ, một đen một trắng, nhưng lại vô cùng hài hòa.

Từ lần đó, cậu thanh niên kia không còn đến tìm Đới Húc nữa. Anh cũng không hỏi thăm Sầm San, nếu đã cắt đứt thì không nên dính dáng quá nhiều.

Ngày thường anh sẽ ở cùng Miểu Miểu, cuối tuần hai cha con cùng đi du lịch, cuộc sống trôi qua cũng coi như vui vẻ thoải mái.

Bởi vì trường học cho nghỉ nên Đới Húc quyết định chở Miểu Miểu đi công viên rừng rậm. Nơi này là công viên quốc gia, có diện tích rất lớn, còn có ao hồ và cây thủy sam. Đường núi quanh cao, nhưng trên đường đi cái gì cũng có.

Đới Húc đặt một khách sạn trong rừng, toàn bộ tòa nhà ẩn mình trong những tán cây lớn, cách khách sạn chỉ hai ba trăm mét là một quảng trường rộng lớn. Sau khi nhận phòng, Đới Húc đem thay ga trải giường và vỏ chăn, rồi dọn dẹp căn phòng một phen.

Trên ban công có hai chiếc ghế xếp, từ đây có thể nhìn thấy cả một rừng cây, ngay cả lượng oxy trong không khí cũng dồi dào hơn rất nhiều.

Ngày đầu tiên, Đới Húc và Miểu Miểu đi đến chỗ cây thủy sam trong công viên, cô chơi rất vui vẻ, đi bộ một lúc lâu vẫn chưa hết một vòng, cuối cùng bắp chân đau nhức mới được Đới Húc cõng trở về.

Ngày hôm sau tỉnh dậy, ông trời không chiều lòng người, ngoài cửa sổ mưa như trút nước, sương mù ẩm ướt bao quanh khu rừng.

Hai người đem mềm và sô pha kéo ra tới ban công, ngồi trên đó đọc sách. Thỉnh thoảng còn có thể nghe thấy tiếng kêu của các loài chim trong rừng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận