Chương 37

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 37

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cái Kẹp Tóc Và Vết Cắn Ghen Tuông
Sau màn trừng phạt nhục nhã bên cửa kính, Bùi Yên xụi lơ. Cô tưởng hắn sẽ tha cho cô, ít nhất là tạm thời. Nhưng Lâm Dịch Phong chỉ vừa mới bắt đầu.
Hắn kéo cô, lúc này đã mềm nhũn như một con búp bê vải, đến ghế sô pha và ném cô xuống. Hắn không vội vàng. Hắn thong thả ngồi xuống bên cạnh, rút từ trong túi áo khoác ra một chiếc hộp nhung nhỏ, ném vào lòng cô.
“Mở ra.”
Tay Bùi Yên run rẩy mở chiếc hộp. Bên trong, một chiếc kẹp tóc hình ngôi sao bằng ngọc xanh biếc, tinh xảo đến lóa mắt. Nó đẹp, nhưng trong hoàn cảnh này, nó giống như một món đồ cúng tế hơn là một món quà.
“Anh… anh…”
“Anh mua nó cho em.” Hắn nói, giọng điệu thản nhiên. Hắn lấy chiếc kẹp ra khỏi hộp. “Em biết không, khi ở Châu Âu, anh đã nghĩ đến em. Anh nghĩ chiếc kẹp này,” hắn luồn tay vào tóc cô, gạt mớ tóc rối ra sau tai, “sẽ rất hợp với em.”
Hắn cài chiếc kẹp lên tóc cô. Cử chỉ đó, nếu là trong một hoàn cảnh khác, sẽ vô cùng lãng mạn. Nhưng bây giờ, nó khiến Bùi Yên rùng mình. Nó giống như một tên đồ tể đang âu yếm con cừu non trước khi hạ sát. Nó là một dấu ấn, một cái vòng cổ, đánh dấu cô là vật sở hữu của hắn.
“Đẹp lắm,” hắn thì thầm, ngắm nghía “tác phẩm” của mình.
Rồi đột nhiên, không một lời báo trước, hắn cúi xuống, nghiền nát môi cô bằng một nụ hôn. Nụ hôn này không có sự dịu dàng của “món quà”, nó tràn ngập giận dữ và ghen tuông.
“Một tháng qua,” hắn gầm gừ giữa nụ hôn, “Mày có nhớ tao không?”
Bùi Yên bị hôn đến ngạt thở.
“Hay mày chỉ mải mê tính kế trốn khỏi tao? Hử?”
Bàn tay hắn không còn “lịch sự” nữa. Hắn luồn tay vào trong áo thun của cô, bàn tay thô ráp, nóng rẫy của hắn tóm gọn lấy một bên ngực sữa mềm mại. Hắn thậm chí không thèm cởi áo lót, mà chỉ kéo lệch nó sang một bên, để lộ ra đầu vú hồng hào, cương cứng.
“A!” Bùi Yên rên lên khi hắn dùng ngón tay cái và ngón trỏ vê mạnh đầu ti của cô.
“Thằng Vệ Diễn có chạm vào em thế này không?” Hắn hỏi, nụ hôn di chuyển xuống cổ, cắn mạnh vào vùng da non.
“Không… không có…”
“Tốt!” Hắn cười lạnh. “Vậy thì hãy nhớ kỹ cảm giác này. Chỉ có tao mới được phép chạm vào mày. Chỉ có tao mới được phép bóp nát vú mày!”
Hắn bóp mạnh hơn, khiến Bùi Yên bật khóc vì đau.
“Mày có biết tao ghét nhất điều gì không?” Hắn thì thầm, lưỡi liếm vành tai cô. “Tao ghét nhất là sự lừa dối. Mày dám lừa tao.” Hắn lại cắn, lần này mạnh hơn, đến mức cô cảm nhận được vị máu.
“Và tao ghét mày quan tâm đến thằng khác.”
Hắn gằn giọng, từng tiếng một, vang lên bên tai cô, đầy oán hận: “Vật nhỏ không lương tâm!”
Bùi Yên nhận ra, chiếc kẹp tóc kia không phải là quà. Đó là lời cảnh cáo. Và màn “kiểm tra” vừa rồi không phải là kết thúc. Nó chỉ là món khai vị cho một đêm trừng phạt dài đằng đẵng. Cơn ghen tuông của hắn, sự dối trá của cô, tất cả hòa quyện lại, biến hắn thành một con quái vật không thể kiểm soát.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận