Chương 37

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 37

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sinh hoạt hằng ngày của cô vẫn bình thường, vẫn đến trường xong lại về nhà, nhưng đàn ông lại thật sự chú tâm và vui vẻ khi nghe những chuyện này.

Nói tới nói lui thì Trần Khả Nhân cũng nói đến người ở căn nhà đối diện.

“Em nói rằng đối phương rất kỳ quái?” Tống Hạo Hiên hơi nheo nheo mắt, trong lòng thầm có suy đoán.

Trần Khả Nhân nói: “Đúng vậy, em cảm thấy bọn họ đối xử với em rất nhiệt tình, dù sao vẫn cảm thấy… có chút kỳ quái. ”

Đúng là cô đã giúp đỡ bà nội Tống một chút nhưng không đến nỗi cả nhà bà ấy phải đối đãi với cô nhiệt tình như vậy chứ?

Đầu dây bên kia Tống Hạo Hiên cười lên hai tiếng: “Được rồi, em không cần quá bận tâm đâu, trước hết cứ thử ở chung đi đã. ”

Đại gia Tống lắm tiền đã lên tiếng thì tất nhiên là Trần Khả Nhân sẽ nghe theo và ngoan ngoãn mà đồng ý.

Tống Hạo Hiên thấy cô đồng ý một cách nhẹ nhàng thì trong lòng trở nên thả lỏng, hận không thể ngay lập tức quay về bên cô, ôm lấy cô mà hung hăng… khụ khụ, tóm lại là anh rất muốn có cô, chỉ tiếc là anh còn chưa xử lý xong chuyện ở đây nên tạm thời chưa thể quay về.

Trần Khả Nhân không biết tâm tư trong lòng Tống Hạo Hiên, mà lại thêm dầu vào lửa hỏi một câu: “Anh Tống, khi nào anh về?”

Hô hấp của Tống Hạo Hiên như đông cứng lại: “Em thật sự muốn anh trở về, hay vẫn muốn anh quay về để giải quyết chuyện của chị Tần?”

“Em thật… thật sự muốn anh trở về, chẳng liên quan gì đến chuyện của chị Tần.” Trần Khả Như không biết tâm tư của Tống Hạo Hiên, nhưng theo bản năng thì trong đầu đã có câu trả lời khiến anh vô cùng sung sướng, lại càng thêm nhớ cô.

Tống Hạo Hiên nói chuyện cùng Trần Khả Nhân thêm một lúc, nói xong thì anh phát hiện ra Trần Khả Nhân đã ngủ rồi. Chất giọng trầm ấm của anh khiến cô ngủ vô cùng ngon giấc, nhưng người đầu dây bên kia thì lại vô cùng khó xử.

“Cũng không biết có đắp chăn hay không, ôi… vẫn nên nhanh chóng giải quyết mọi việc ổn thoả mới được.” Tống Hạo Hiên tự nhủ, song lại nhấc điện thoại đặt trên bàn trà ở khách sạn gọi ra ngoài, chỉ là không còn ngữ khí dịu dàng như khi nói chuyện với Trần Khả Nhân: “Alo, có phải mọi người lại quấy rầy Khả Nhân không?”

Trần Khả Nhân ngồi trong quán cà phê, chiếc thìa bạc nhỏ nhắn trong tay cô đang nhẹ nhàng khuấy cà phê trong ly.

Một hồi lâu sau, khi cà phê đã nguội thì người ấy mới đến.

Trần Khả Nhân nhìn qua để đánh giá đối phương, là một cô gái rất xinh đẹp, đẹp như chị Tần vậy. Chỉ là sự xinh đẹp của chị Tần ẩn chứa một dáng vẻ thê lương, còn đối phương thì vừa bốc lửa vừa kiều diễm như một đoá hoa hồng.

Cô nhẹ nhàng gật đầu với đối phương: “Chào cô Vương.”

Vương Thanh đảo mắt, nhìn cô một lượt và trong mắt hiện lên một tia khinh thường nhưng lại mỉm cười và trưng ra bộ mặt thân thiện, cô ta gật đầu đáp lại: “Chào cô Trần.”

Trần Khả Nhân dù không thông minh cho lắm nhưng cô vẫn nhận ra ánh mắt đó, vì không muốn dây dưa lâu với cô ta nên thái độ của cô cũng trở nên lạnh lùng và nói: “Không biết hôm nay cô Vương tìm tôi có việc gì?”

Cô nhớ đến cuộc nói chuyện điện thoại khi nãy, cô ta muốn cho cô biết một chuyện về Tống Hạo Hiên. Lúc mới bắt đầu đi theo Hạo Hiên cô đã được anh chỉ bảo một vài điều, nên chuyện tùy tiện hẹn gặp mặt nói chuyện như này thì sao cô có thể tin được, chỉ là…

“Cô Trần không tin tôi sao? Chắc cô Trần cũng biết người phụ nữ của Hạo Hiên không chỉ có mình cô Trần? Hơn nữa gần đây Hạo Hiên không hề quay về, chẳng nhẽ cô Trần không nghi ngờ gì sao? Nếu cô Trần vẫn còn quan tâm đến Hạo Hiên thì hãy gặp tôi một lần đi!”

Trần Khả Ngân hít một hơi thật sâu, không cần biết ly cà phê kia có nguội hay không thì cô đã nhấp một ngụm, vị đắng lan tỏa trong miệng khiến cô tỉnh táo hơn một chút, giữ vững tinh thần để đối mặt với Vương Thanh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận