Chương 37

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 37

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Nhát Dao Định Mệnh
Phập!
Âm thanh kim loại xuyên qua da thịt nghe thật ngọt, thật sắc lạnh.
Nụ cười trên mặt gã béo đông cứng lại. Hắn trố mắt nhìn xuống ngực mình, nơi con dao gọt hoa quả đang cắm sâu vào, chỉ còn chừa lại cán dao. Máu tươi phun ra như suối, bắn tung tóe lên mặt Diêu Đinh, nóng hổi và tanh nồng.
“Mày… mày…” Hắn ú ớ, bàn tay bóp cổ cô nới lỏng ra.
Diêu Đinh đẩy mạnh hắn ra, lồm cồm bò dậy. Cả người cô dính đầy máu, tóc tai rũ rượi, đôi mắt đỏ ngầuằn lên những tia máu hung dữ. Cô không còn là cô gái yếu đuối cam chịu nữa. Cô là một con thú bị dồn vào đường cùng, sẵn sàng cắn trả.
Gã béo ngã vật xuống sàn, co giật, máu loang lổ khắp nền gạch trắng.
Đám đàn em sững sờ, không tin vào mắt mình. Đại ca của chúng bị một con đàn bà đâm gục?
“Con khốn! Mày dám đâm đại ca!” Một tên cầm gậy bóng chày lao tới.
Diêu Đinh rút con dao ra khỏi ngực gã béo, máu nhỏ tong tỏng xuống sàn. Cô giơ con dao lên, hét lớn, giọng khản đặc và điên cuồng:
“Đứa nào dám lại đây! Tao giết chết hết! Tao cho chúng mày chết chung!”
Ánh mắt cô toát lên sát khí rợn người. Sự điên cuồng của kẻ không còn gì để mất khiến đám côn đồ chùn bước.
Đúng lúc đó, tiếng còi xe cảnh sát vang lên inh ỏi từ xa, ngày càng gần.
“Cảnh sát đến! Chạy mau!”
Đám côn đồ hoảng loạn, vội vã dìu tên đại ca đang thoi thóp bỏ chạy tán loạn ra cửa sau.
Siêu thị trở lại sự yên tĩnh đáng sợ. Chỉ còn lại tiếng thở dốc nặng nề của Diêu Đinh và tiếng khóc thút thít của Tiểu Nhu.
Diêu Đinh buông rơi con dao xuống đất. Keng.
Cô đứng đó, giữa đống hoang tàn, máu của kẻ thù nhuộm đỏ đôi bàn tay trắng nõn. Cô nhìn bàn tay mình, run rẩy. Cô đã giết người sao?
Cảnh sát ập vào. Họ nhìn thấy cô gái đầy máu, con dao dưới đất và vũng máu lớn.
“Cô ta là hung thủ! Bắt lấy!”
Diêu Đinh không chống cự. Cô để mặc họ còng tay mình, lôi đi. Cô đã quá mệt mỏi rồi.

Tại đồn cảnh sát.
Phòng thẩm vấn lạnh lẽo, ánh đèn trắng nhợt nhạt chiếu xuống khuôn mặt vô hồn của Diêu Đinh. Cô ngồi đó, im lặng như một bức tượng.
“Tên gì?” Viên cảnh sát gõ bút xuống bàn.
“Diêu Đinh.” Giọng cô khô khốc như tiếng lá khô vỡ vụn.
“Tại sao lại đâm người?”
Im lặng. Cô biết, không có luật sư, mọi lời nói của cô đều có thể trở thành bằng chứng chống lại mình. Tên đó có thể chết, cô có thể bị khép tội ngộ sát, thậm chí là giết người. Cuộc đời cô coi như chấm hết.
Nhưng cô không hối hận. Nếu thời gian quay lại, cô vẫn sẽ đâm hắn.
“Tôi muốn gọi điện thoại.” Cô đột ngột lên tiếng.
“Gọi cho ai?”
Diêu Đinh ngước mắt lên, ánh mắt kiên định lạ thường: “Chồng tôi.”
Viên cảnh sát nhìn cô nghi ngờ, trên tay cô không có nhẫn cưới. “Chồng cô tên gì?”
Diêu Đinh hít một hơi sâu, nhả ra từng chữ, rõ ràng và trân trọng:
“Mạnh. Phù. Sinh.”
Đó là canh bạc cuối cùng của cô. Bảy năm qua, cô chưa từng liên lạc với anh. Liệu anh có còn nhớ lời hứa năm xưa? Liệu anh có đến cứu một kẻ giết người như cô?
Viên cảnh sát bấm số. Tiếng chuông vang lên từng hồi dài dằng dặc. Tim Diêu Đinh thắt lại.
Tút… Tút…
“Alo.”
Giọng nói trầm thấp, quen thuộc vang lên ở đầu dây bên kia. Nước mắt Diêu Đinh trào ra. Anh vẫn dùng số điện thoại cũ. Anh vẫn ở đó.
“Alo, chào ngài. Đây là đồn cảnh sát ngoại ô. Có một cô gái tên Diêu Đinh nói ngài là chồng cô ấy, có phải không?”
Không gian như ngưng đọng. Một giây. Hai giây.
“Đúng vậy.”
Câu trả lời ngắn gọn, chắc nịch vang lên. Diêu Đinh bật khóc. Cô thắng rồi. Canh bạc cuộc đời này, cô đã thắng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận