Chương 37

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 37

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hồi thi phỏng vấn xét tuyển sớm còn chưa đến mức này.

Rốt cuộc đã sai từ đâu?

Nếu không có vụ tai nạn giao thông năm ấy thì mọi chuyện đã không bắt đầu, điều đó thì chắc chắn, nhưng tôi không hiểu điểm nào của vụ tai nạn đã khiến anh thay đổi. Anh phát điên vì chuyện đó? Hay là nổi giận?

Hay vốn dĩ đã như thế từ trước rồi?

Không viết nổi CV thì làm sao xin việc được.

“Soobin à, tốt nghiệp đại học rồi thì phải sống cho ra hồn chứ.”

“….”

“Theo anh thì… trong công ty mình chắc có việc cho em làm đấy.”

Tôi theo lời gợi ý của anh vào làm ở công ty anh. Trong khoảng thời gian cuộc đời tôi ngừng trôi, công ty anh đã phát triển lớn mạnh và giờ đã trở thành một doanh nghiệp tầm trung khá vững mạnh. Tôi vào làm ở công ty đó chỉ vì không cần nộp CV.

Làm thư ký cho anh.

Và cũng tự tay kiếm tiền. Nhưng tiền tôi có đã quá nhiều, nên số tiền kiếm được chẳng còn giá trị gì nữa.

“Soobin à, cùng làm việc thế này thích quá.”

Thỉnh thoảng, anh đặt tôi ngồi lên đùi anh trong phòng chủ tịch, vuốt lưng rồi hôn tôi, lúc ấy tôi còn tưởng mình đang bán thân cho anh để kiếm tiền.

Không, có khi đúng là vậy thật.

Dù đã lớn tuổi, à không, càng lớn tuổi anh ấy càng trông như một người đàn ông độc thân cực kỳ cuốn hút. Anh không mang chút mùi đàn bà hay đàn ông nào, vậy mà có biết bao nhiêu người vẫn lao vào, tôi cũng thấy rõ điều đó.

Không biết những người đó có nghĩ rằng tôi là gánh nặng cho anh không.

Giờ tôi thật sự đã trở thành cái bướu của anh, một phần cơ thể anh rồi cũng nên.

‘Giờ mà anh biến mất thì sao?’

Vậy thì sẽ thế nào đây?

Ngày trước tôi từng khao khát anh biến mất khỏi cuộc đời mình. Nhưng giờ đây, điều mà tôi lo sợ lại là… điều ngược lại. Chuyện gì sẽ xảy ra khi cây leo mất đi giá đỡ?

Giờ tôi không thể tưởng tượng nổi cuộc sống của mình khi không có anh. Những điều anh làm cho tôi, chỉ cần tôi không nghĩ đến chuyện thoát khỏi tầm ảnh hưởng của anh thì anh vẫn rất dịu dàng.

“Soobin à. Soobin ơi….”

Lòng bàn tay anh đang nâng tôi thật êm ái. Anh chỉ lộ móng vuốt và bạo lực khi tôi phản kháng. Vì thế, sự phản kháng, đặc biệt là trên giường, dần mất đi sức mạnh.

“Cậu Soobin.”

“Vâng?”

“Có muốn đi xem mắt không? Có người mà tôi nghĩ hợp với cậu Soobin lắm đấy.”

Vậy nên, tôi nhận lời đề nghị của Heesun đội kinh doanh không phải để phản kháng anh. Không phải phản kháng… mà là để chuẩn bị. Chuẩn bị cho một điều gì đó.

Anh chưa từng thực sự phản đối khi tôi quyết rời xa anh để học đại học hay làm bất cứ điều gì khác. Vì vậy, dù kết quả có thành ra thế này… tôi chưa từng nghĩ anh ấy sẽ nổi giận.

Hôm ấy, giữa buổi xem mắt nhàm chán đến cùng cực, tôi bị anh túm vai. Tôi không bất ngờ vì anh biết đến chỗ này, mà vì biểu cảm thoáng qua trên mặt anh.

Anh dùng giọng nói dịu dàng giải thích với đối tượng xem mắt của tôi.

“Xin lỗi nhé—”

Anh bảo mình là anh trai tôi, nhà có việc gấp nên phải đưa đứa nhỏ này về ngay.

“Có việc gì thế?”

Lúc ấy tôi vẫn thật sự không nhận ra anh đang giận.

Cổ tay tôi đau điếng vì bị bóp chặt. Tôi hoảng loạn. Việc nhà là việc gì? Nhà này thì còn ai nữa ngoài hai anh em bọn tôi…

“Đau! Anh, đau quá. Đau, có chuyện gì thế?”

Gân xanh nổi đầy cằm anh. Anh không nói một lời cho đến khi ném tôi xuống giường ở nhà.

“Dù có vũng vẫy thế nào đi nữa, em nghĩ mình ngủ được với phụ nữ à?”

Anh vừa đè tôi xuống vừa tháo thắt lưng rồi hỏi.

“Giờ thì sao?”

“….”

“Hay là với thằng đàn ông khác? Em ngủ được với thằng khác ngoài anh ra à?”

Nghe đến đó tôi mới nhận ra anh đang giận, một một cơn giận âm thầm mà đáng sợ.

“Em đi tìm cái gì ở ngoài kia vậy?”

“Ý anh là sao?”

“Anh hỏi nếu em với con nhỏ kia vào khách sạn, liệu em có cứng lên nổi trước mặt nó không.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận