Chương 37

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 37

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Dấu Tích Của Đàn Ông
Trở lại ký túc xá, Hứa Điềm cảm thấy mọi thứ thật ngột ngạt. Căn phòng bốn người, những tiếng cười nói vô tư, mọi thứ đều quá… trong sáng. Nó không thuộc về cô nữa. Không phải sau khi đã nếm trải sự điên cuồng trần trụi trong vòng tay của Từ Chính Thanh.
“Trời ơi, Điềm Điềm!” Đường Vưu Giai đột nhiên hét lên, kéo cô ra giữa phòng. “Cậu… cậu đi tắm trắng hay sao vậy?”
Cả phòng lập tức xúm lại.
“Đúng đó,” một cô bạn khác sờ lên cánh tay Hứa Điềm. “Da dẻ nhìn này, mơn mởn, lại còn ửng hồng. Cậu dùng mỹ phẩm gì thế?”
Hứa Điềm giật mình, mặt nóng bừng. Cô biết cái “nước da” này từ đâu mà có. Đó là nước da của một người đàn bà đã được “tưới tẩm” đầy đủ. Đó là sự hồng hào của những cơn cao trào, của dòng máu được kích thích đến tột độ, của tinh dịch đàn ông…
“Đâu có,” cô vội vàng che đậy. “Chắc… chắc do ở nhà ngủ đủ giấc… với lại có… vận động…”
“Vận động?” Đường Vưu Giai nheo mắt, nhìn cô từ trên xuống dưới. Ánh mắt dừng lại ở vòng ba của Hứa Điềm. “Ừm, công nhận. Vận động hiệu quả thật. Nhìn mông cậu kìa, cao với cong hơn hẳn!”
Hứa Điềm suýt nữa thì nghẹt thở. Mông. Tất nhiên là nó khác rồi. Sau bao nhiêu đêm phải quỳ, phải chổng mông lên để anh thúc vào từ phía sau, làm sao mà nó không thay đổi cho được?
Đêm đó, cô trằn trọc. Cô nhớ anh. Cơ thể cô nhớ anh.
Buổi học tiếng Anh sáng hôm sau như một gáo nước lạnh.
Anh bước vào. Vẫn là bộ vest đó, vẫn là vẻ mặt lạnh lùng đó. Nhưng giờ đây, cô không chỉ thấy anh là thầy giáo. Cô thấy người đàn ông đã gầm gừ trên cơ thể mình, người đàn ông đã bắt cô phải gọi tên anh khi cô lên đỉnh.
Anh lướt mắt qua cả lớp, và ánh mắt đó dừng lại ở cô, chỉ trong một giây.
Một giây đó, không có sự ấm áp. Không có sự nhận biết.
Chỉ là một cái nhìn cảnh cáo. Lạnh lùng. Sắc bén.
Anh đang nhắc nhở cô. Đây là lớp học. Anh là thầy. Và cô… chỉ là sinh viên.
Trái tim Hứa Điềm co thắt lại.
Cuối giờ, anh thông báo một tin động trời.
“Học kỳ này, chúng ta sẽ không thi cuối kỳ,” anh nói, giọng đều đều. “Thay vào đó, mỗi người sẽ phải nộp một bài luận văn. Chủ đề tự chọn, nhưng phải liên quan đến các bài giảng của tôi. Bài luận này sẽ quyết định toàn bộ điểm số của các em.”
Cả lớp xôn xao.
“Và tôi nhắc nhở,” anh nói thêm, ánh mắt lại một lần nữa lướt qua Hứa Điềm, “Bài giảng của tôi rất quan trọng. Ai vắng mặt, ai lơ đãng, thì đừng trách bài luận của mình bị điểm kém.”
Hứa Điềm cúi gằm mặt.
Cô hiểu rồi. Anh không chỉ cảnh cáo cô. Anh vừa tạo ra một sợi dây xích. Một lý do hoàn hảo để “gặp riêng” cô, để “thảo luận” về bài luận.
Gã đàn ông này… anh đang kiểm soát cô, ngay cả khi đang ở trên bục giảng.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận