Chương 37

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 37

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Quý khách có gì băn khoăn vậy? Bên phía bọn tôi có thể giải quyết thay cô.” Nhân viên mỉm cười nhiệt tình nói.
Vương Đa Đa nhìn Hứa Tinh Tinh và Chu Huân với ánh mắt cầu cứu, điên cuồng truyền tin, cứu mình với…
“Bọn tôi không biết nhảy ”
“Bọn tôi không có lễ phục”
Chu Huân và Hứa Tinh Tinh cùng lên tiếng nhưng lại khác lý do, mà thôi, chỉ cần tìm được một lý do từ chối là được.
“Đúng thế, vậy nên không cần rắc rối vậy đâu, cảm ơn cô.”
“Không sao đâu thưa quý khách, đây không phải là vũ hội trang trọng, nếu không biết nhảy thì có thể ngờ bạn nhảy nam dạy, ngoài ra đây là vũ hội tổ chức lâm thời nên không nói cho ai biết cả, các khách khứa ở đây cũng không biết nên khách sạn đã chuẩn bị sẵn lễ phụccho mọi người, còn có nhà thiết kế trang điểm nữa. Những vị khách đã đăng ký có thể tới căn phòng ở bên hông sảnh chọn lễ phục̶, tạo hình tóc vào buổi chiều, mà quý khách còn có thể mang lễ phụcđi nữa.”
“Ực ”
Vương Đa Đa nuốt nước bọt, lòng hơi rung rinh, Chu Huân ở cạnh cũng thấy dao động.
“Vậy chúng ta đăng ký nhé Tinh Tinh?”
Hứa Tinh Tinh véo gò má núng nính của cô ta, nhìn Chu Huân rồi nhắc
“Muốn đi thì đi nhưng các cậu đừng uống rượu, ai cũng dễ say mà.”
Hứa Tinh Tinh nghĩ sâu xa hơn, trên đời này làm gì có thứ gì miễn phí như thế, ¢hắc không phải là tên nhị thế tổ nào đó ċһán nên bày trò chứ? Đây không giốn tác phong của Lý Doãn Thành cho lắm, nhưng nếu khách sạn đồng ý cung cấp địa điểm thì ¢hắc đó cũng là người quen của anh.
Ở lầu một, bốn người đàn ông ngồi ở bốn chiếc sofa.
“Đặng nhị thiếu gia, lần này tôi đây thật sự bấm bụng liều mạng với cậu đấy, nếu cha tôi biết tôi làm chuyện này ở đây, ¢hắc là ông ấy vặt đầu tôi xuống mất ” Lý Doãn Thành không thể khuyên được Đặng Hoành Ngạn, mà những người tới khách sạn đa phần đều là người quen, còn có người do bọn họ dẫn tới, không có những người quen của cha anh, không vướng víu rắc rối gì nên anh mới đồng ý.
“Ôi, Lý lớn thiếu gia, lúc trước cậu đâu phải là người gò bó như thế? Cậu cứ yên tâm, anh em cậu có chừng mực, cậu chỉ cần cho mượn chỗ là được rồi. Còn chuyện trang phụcđạo cụ là của Dư Tử Thần. Tôi lo việc rượu chè, gọi vài người nổi tiếng trên mạng từ công ty của Chu Gia tới đây là xong chuyện.”
Đặng Hoành Ngạn dựa vào sofa, gã mặc áo đỏ bó sát người gợi cảm, chỉ có vài nút bên dưới, gã lúc nào cũng mặc những bộ quần áo lố lăng như thế, ra vẻ cà lơ phất phơ.
“Chẳng phải nhàm ċһán lắm hả, vậy nên tôi mới muốn làm chút chuyện vui, ở đây ngoài nước ra thì chẳng có gì cả, mấy anh em đây ngâm mình tới mức nhăn hết người rồi.”
Lý Doãn Thành biết thói xấu của tên này, đi đâu cũng muốn săn mỹ nhân.
“Cậu đừng lo, bọn tôi không làm chuyện gì xấu đâu, đã là thời lớn nào rồi chứ, mọi người đều tình nguyện mới là vương đạo.”
“Được.” Bây giờ Lý Doãn Thành mới thôi nhíu mày.
“Nào nào nào, uống một ly đi, chúc đêm nay chúng ta chơi vui vẻ, mấy anh em chúng ta đang hưởng phúc đấy, xem đề nghị của tôi tốt chưa này ”
“Được rồi, bọn tôi được hưởng hào quang của cậu, khi đó cha tôi mà hỏi thì tôi sẽ cho cậu gánh hết, vì cậu là tên đầu têu mà ” Chu Gia bưng ly rượu lên cười không khác gì một con cáo g͙ià.
Dư Tử Thần ngồi ở ghế đối diện cũng vội tiếp lời, “Đúng thế đúng thế, anh Đặng trượng nghĩa, nếu khi đó mẹ và chị tôi nhốt tôi lại thì anh Đặng nhớ tới cứu tôi nhá ”
Hứa Tinh Tinh đi chơi cả trưa, dù cô đi g͙iày đế bằng cũng thấy mệt, cô đang định nghỉ ngơi thì thấy có tin nhắn do Đoạn Vũ Thanh gửi tới, đây là lần đầu tiên y chủ động tìm cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận