Chương 37

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 37

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Mồi Nhử Của Thợ Săn
Trong khi Bạch Vi đang chìm trong mớ cảm xúc hỗn loạn, thì ở thư phòng, Bạch Hiển lại là một con người hoàn toàn khác. Hắn ngồi tựa lưng vào chiếc ghế bành bọc da, chân vắt chéo, gương mặt lạnh lùng không một gợn sóng. Ánh đèn bàn chỉ chiếu sáng một mảng giấy tờ, còn hắn thì như ẩn mình trong bóng tối, tựa một con báo đen đang thu mình chờ đợi.
Điện thoại reo vang, phá vỡ sự tĩnh lặng. Hắn nhếch môi, bắt máy.
Đầu dây bên kia, giọng nói của Bạch Trường Thiên vang lên, hoảng loạn và tức tối . Lão ta gào thét về việc công trình Nam Sơn gặp rắc rối, về việc hội đồng quản trị đột nhiên siết chặt tài chính, về việc các công ty tư nhân của lão ta đồng loạt gặp vấn đề [947-953]. Lão ta mắng hắn là đồ vong ân bội nghĩa, không nể tình máu mủ.
Bạch Hiển chỉ yên lặng lắng nghe , ngón tay thon dài gõ nhè nhẹ lên mặt bàn gỗ lim. Hắn để cho lão ta gào thét, để cho sự tuyệt vọng của lão ta dâng lên đến đỉnh điểm.
“Bác hai,” hắn ngắt lời, giọng điệu bình thản đến rợn người. “Bác la hét như vậy, cháu nghe không rõ. Bác bình tĩnh lại đã.”
“Mày bảo tao bình tĩnh thế nào?” Bạch Trường Thiên gầm lên.
Bạch Hiển cười khẽ, một nụ cười không hề có ý vui vẻ. Hắn chậm rãi nói, từng chữ như một nhát dao nhỏ, từ từ rạch vào tâm can đối phương:
“Bác hai à, bác nói cho cháu nghe… cái đêm hôm đó… Vi Vi của cháu, đã chết chính xác ra sao?”
Không khí như đông đặc lại. Đầu dây bên kia, tiếng thở của Bạch Trường Thiên trở nên nặng nề, xen lẫn sự kinh hoàng không thể che giấu [956-957].
“Mày… mày có ý gì?” Lão ta lắp bắp. “Con bé đó… không phải nó tự thắt cổ tự sát sao?”
“Tự sát à?” Bạch Hiển lặp lại, giọng điệu như đang thưởng thức một món ngon. “Cháu lại không nghĩ vậy. Hay là thế này đi, bác nói rõ cho cháu biết chân tướng cái chết của Vi Vi. Cháu vui, cháu sẽ giúp bác giải quyết đám người bên hội đồng quản trị. Bác thấy sao?”
“Tao… tao không biết! Mày đừng có ngậm máu phun người!” Bạch Trường Thiên gào lên rồi cúp máy .
Bạch Hiển ném điện thoại lên bàn . Hắn đứng dậy, tiến đến bên cửa sổ sát đất, nhìn xuống khu vườn tĩnh lặng . Sự hoảng loạn của Bạch Trường Thiên chính là câu trả lời rõ ràng nhất.
Trả thù? Không, thế thì quá dễ dàng. Hắn muốn lão ta phải sống trong sợ hãi, muốn lão ta phải nếm trải cảm giác tuyệt vọng, muốn tự tay lột từng mảng da thịt của lão ta, giống như cái cách lão ta đã cướp đi sinh mạng của Vi Vi [989-990].
Trò chơi của thợ săn… mới chỉ vừa bắt đầu.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận