Chương 37

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 37

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Dấu vết và sự nghi ngờ
Cô trở về căn hộ của Tống Văn như một kẻ mất hồn. Chiếc áo phông của Lăng Thiệu vẫn còn trên người, nhưng hắn đã đưa cho cô chiếc áo khoác của hắn để che đi. Hắn nói bộ dạng lúc này của cô quá khêu gợi, hắn không muốn kẻ khác nhìn thấy.
Tống Văn đã ở nhà. Cô ấy đang ngồi đắp mặt nạ, xem ti vi.
“Về rồi à?” Tống Văn liếc nhìn cô. “Đi đâu mà mặc đồ của Lăng Thiệu thế?”
“Em… em đi xem anh ấy chơi bóng,” Thư Tâm vội vàng giải thích, “Lỡ làm đổ nước, nên anh ấy cho em mượn tạm…”
“Ồ.” Tống Văn liếc nhìn bộ đồ thể thao rộng thùng thình. “Cậu mặc cũng hợp đấy. Thôi, tớ đi tắm đây. Mệt chết đi được.”
Thư Tâm thở phào. Cô vội vã lẻn về phòng mình, khóa trái cửa. Cô cần phải tắm.
Cô đứng dưới vòi sen, cọ rửa cơ thể mình một cách điên cuồng. Vị kem ngọt ngấy và mùi của Lăng Thiệu dường như đã ngấm vào da thịt. Cô nhìn xuống cơ thể mình trong gương. Chằng chịt những vết hôn, vết cắn. Đặc biệt là ở eo, hai vệt ngón tay thâm tím của hắn hằn rõ sau cú bóp mạnh ở bãi đỗ xe.
“Cốc… cốc…”
Tiếng gõ cửa phòng tắm khiến cô giật nảy mình.
“Thư Tâm? Cậu có trong đó không?” Là Tống Văn.
“Tớ… tớ đang tắm…”
“Tớ để quên cây chì kẻ mày. Cậu mở cửa cho tớ lấy một lát được không?”
Tim Thư Tâm như ngừng đập. Cây chì kẻ mày để ngay trên kệ bồn rửa mặt.
“Đợi… đợi tớ một chút…” Cô vội vàng tìm chiếc khăn tắm.
Nhưng Tống Văn đã mất kiên nhẫn. “Ôi dào, con gái với nhau cả, ngại gì.”
Cô ấy đẩy cửa bước vào.
Và cô ấy đã thấy.
Thư Tâm đang đứng trơ trọi, tấm thân trần trụi dán chặt vào bức tường gạch men ướt sũng. Cô theo phản xạ vơ lấy chiếc khăn, nhưng đã quá muộn.
Ánh mắt Tống Văn dừng lại. Không phải ở bộ ngực đầy đặn, không phải ở vòng eo thon. Mà là ở những vết bầm tím, những dấu hôn đỏ sậm chi chít trên cổ, trên vai, và đặc biệt là hai dấu tay rõ rệt ở bên hông.
Không khí đông đặc lại. Tiếng nước chảy dường như cũng im bặt.
“Thư Tâm…” Tống Văn bước lại gần. Giọng cô ấy không còn vẻ đùa cợt. “Cơ thể cậu… bị sao thế này?”
“Tớ… tớ…” Thư Tâm run rẩy, “Tớ bị dị ứng… Mấy hôm nay trời nóng…”
Tống Văn không nói gì. Cô ấy vươn tay, ngón tay sơn đỏ chói lướt nhẹ qua vết bầm ở eo Thư Tâm. “Dị ứng à? Trông không giống lắm.” Ánh mắt cô ấy sắc như dao. “Trông giống như… bị ai đó bóp mạnh thì đúng hơn. Một bàn tay đàn ông.”
“Không phải!” Thư Tâm hét lên, vội vàng đẩy Tống Văn ra, quấn chặt chiếc khăn quanh người.
“Cậu làm gì mà phản ứng mạnh thế?” Tống Văn nheo mắt. Sự nghi ngờ đã thành hình. “Thư Tâm, cậu đang giấu tớ chuyện gì?”
Đúng lúc đó, chuông cửa vang lên.
“Chắc là Lăng Thiệu về,” Tống Văn lẩm bẩm. “Để tớ ra mở cửa.”
Cô ấy quay đi, để lại Thư Tâm đứng chết trân trong phòng tắm, cảm giác như vừa thoát khỏi cửa tử. Cô biết, Tống Văn không tin cô. Hạt giống nghi ngờ đã được gieo.

Bình luận (0)

Để lại bình luận