Chương 371

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 371

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

113.1: Phiên ngoại: từ nay về sau (Thượng)
Mặt trời đã lên cao.
Trên đường băng của sân thể dục của trường lớn học vào cuối mùa thu, Với Biết Viện dừng bước.
Lúc đó đang có ánh mặt trời xuyên qua khe hở giữa hai tòa nhà chiếu vào vùng cấm địa ở sân bóng rổ, bóng dáng cao gầy kia xoay gót quay người lại ở trong tầm mắt, lướt qua đối thủ đang cản anh, gọn gàng thả lỏng cơ thể nhảy lên, đập bóng vào khung rổ —— sau khi hơi dừng lại một giây cùng với âm thanh khẽ rung lên của khung bóng rổ, và tiếng cọ xát do đế giày chạm vào mặt đất.
Sau đó, đám đông như bùng nổ, hét lên mãnh liệt.
Với Biết Viện giật mình, lúc nhìn thấy người kia quay đầu lại thì toàn bộ ánh mắt của cô ấy đều bị thân ảnh đó lấp đầy.
“Biết Viện, sao cậu không đi vậy?” Lâm Di đi ở phía trước nghi hoặc quay lại, nhìn theo ánh mắt của cô ấy thì lập tức hiểu ra vấn đề, nhịn không được cười, “À, cũng khó trách……”
Lúc này Với Biết Viện mới lấy lại tinh thần: “Cậu được lắm, nam sinh chất lượng tốt như vậy mà lại không nói cho mình.”
Lâm Di cười đến thần bí: “Sao thế, động tâm với ‘ đàn anh ’ rồi à?”
“Trong vòng ba phút, mình muốn biết tên họ số điện thoại và Wechat của vị đàn anh này, thẳng thắn sẽ được khoan hồng!” Với Biết Viện giả vờ nghiêm túc.
Lâm Di cười ha ha: “Cậu thật sự nghĩ đó là đàn anh sao? Đừng có mà ‘ trông mặt mà bắt hình dong ’ nhé.” Không đợi Với Biết Viện truy hỏi thì Lâm Di đã cho cô ấy biết đáp án trước: “Lúc trước giáo sư Trần khoa vật lý phải đi phẫu thuật tim đúng không, cho nên trường học đã tạm thời mời một phó giáo sư tới để dạy thay, người đó……” Cô nàng chỉ chỉ thân ảnh sinh động ở trên sân bóng rổ, “Chính là thầy ấy.”
Với Biết Viện có chút không thể tin nổi.
Người đó thoạt nhìn thật sự rất trẻ, trẻ đến nỗi làm cô ấy cảm thấy có lẽ bọn họ cùng tuổi.
“Nghe nói là tốt nghiệp ở Massachusetts, từ nước Mỹ về, làm việc ở trong trường cao đẳng trực thuộc Học Viện Khoa Học Quốc Gia, giáo sư Trần cực kỳ ngưỡng mộ thầy ấy cho nên đã tự mình nhờ thầy ấy hỗ trợ.”
Mắt Với Biết Viện vừa khóa chặt thân ảnh của người nọ, vừa nói thầm: “Tin tức của cậu đúng là rất nhanh nhạy đó.”
“Đó chẳng phải là vì ——”
“Bởi vì tôi.” Một giọng nói thứ ba chen vào giữa cuộc nói chuyện của hai người, hai người không hẹn mà cùng quay đầu lại, Với Viết Viện vừa nhìn thấy người tới liền vui vẻ như nở hoa ở trên mặt: “Dì nhỏ!”
Triệu Ân Tuệ là dì nhỏ của Với Biết Viện, lớn hơn Với Biết Viện mười hai tuổi, hiện tại cũng đang là giáo viên của trường học này.
Với Biết Viện đang học một trường lớn học khác ở trong thành phố B, hôm nay đến đây cũng chính là vì để thăm bạn thân và dì của cô ấy.
Một giờ sau, Triệu Ân Tuệ dẫn hai người dừng lại ở cổng trường.
“Dì nhỏ, làm sao vậy?” Với Biết Viện bối rối không rõ chuyện gì.
Triệu Ân Tuệ thần bí mà cười cười, “Cơ hội hiếm có, cho hai người chút phúc lợi.”
Với Biết Viện và Lâm Di hai mắt nhìn nhau, mãi cho đến khi một chiếc xe đi tới và chậm rãi dừng lại ở trước mặt ba người, hai cô sinh viên mới trợn tròn mắt.
“Cô giáo Triệu, đi thôi.”
“Giáo sư Lăng.” Triệu Ân Tuệ vẫy vẫy tay, “Đã làm phiền anh rồi, từ đây vào trong trung tâm thành phố thật sự rất khó để gọi xe taxi.”
Người đàn ông được gọi là “Giáo sư Lăng” hơi gật đầu cười, “Không sao cả, vừa lúc tiện đường.”
Anh cười rộ lên càng hiện rõ tinh thần phấn chấn và vẻ trong sáng hoạt bát, hơn nữa giờ phút này anh đã thay quần áo bình thường, điều này càng làm anh giống như đàn anh sinh động ở trên sân bóng kia, một chút cũng không nhìn ra được “giáo sư” trong miệng của Triệu Ân Tuệ.
Năm nay giáo sư Lăng vừa tròn 30 tuổi, cùng lắm cũng chỉ lớn hơn cô ấy có 8 tuổi mà thôi.
Không phải không có cơ hội, Với Biết Viện nghĩ thầm.
Bởi vì dì nhỏ và Lâm Di đều đang ngồi ở ghế phía sau xe cho nên trong sự hoảng hốt cô ấy cũng đã quên mất quy củ, đang định mở cửa xe ở ghế đằng trước ra thì lại phát hiện ra trên ghê có đặt một hộp bánh kem.
Cô ấy hậm hực rút tay lại, sau đó cũng đi ra ghế sau ngồi.
Dọc đường đi cô ấy nhịn không nổi mà hỏi thăm tình hình của giáo sư Lăng, giáo sư Lăng cũng không có cảm giác xa cách giống như những giáo sư lớn tuổi khác, cuối cùng vì hỏi quá nhiều đến cả Triệu Ân Tuệ cũng nhìn không nổi, âm thầm kéo tay áo của cô ấy thì cô ấy mới chịu từ bỏ.
Nhưng mà đường vào trung tâm thành phố lại bị tắc, bị kẹt ở giữa dòng xe yên tĩnh lại chẳng có việc gì để làm, một lát sau Với Biết Viện như nghĩ tới cái gì hỏi: “Giáo sư Lăng, hôm nay có sinh nhật của bạn thầy sao?”
“Hả?” Bị hỏi nên anh nâng mắt nhìn vào gương chiếu hậu, giống như muốn tìm hiểu được nguồn gốc và mục đích của cô ấy khi hỏi ra câu này thông qua biểu tình trên mặt, rất nhanh khóe mắt của anh lướt đến hộp bánh kem và đã hiểu được nguyên nhân, khựng lại một chút, sau đó cười cực kỳ nhẹ, “Không phải.”
Không phải là tốt rồi.
Với Biết Viện thở phào một hơi, dù sao thì một người đàn ông mang theo bánh kem cảm giác như đi gặp bạn gái vậy.
Sau khi anh trả lời câu “Không phải” xong thì cũng không muốn giải thích nhiều hơn. Khi đã tới quảng trường thời lớn mới, Với Biết Viện đã đi được vài bước rồi nhưng lại không cam lòng mà quay đầu lại, với sự ngoan cường của một cô gái nhỏ, lấy hết can đảm đi đến bên cạnh cửa sổ xe: “Giáo sư Lăng, em tên là Với Biết Viện, em……”
Sau đó lời nói bỗng nhiên nghẹn ở trong cổ họng.
Bởi vì anh nâng tay trái lên trước mặt cô ấy, vừa rồi bàn tay ấy vẫn luôn nắm lấy tay lái nên cô ấy không chú ý tới —— trên đó có một chiếc nhẫn bạch kim đơn giản nhưng mà cực kỳ tinh xảo.
“Tôi đã kết hôn.”
Lúc anh nói lời này thì căn bản là cho dù cô ấy muốn nói cái gì đi chăng nữa thì cũng là một đao chọc thẳng vào mạch máu, chặt đứt mọi suy nghĩ trong đầu cô ấy.
Một giáo sư vật lý không phải nên là một thẳng nam chậm tiêu hay sao?
Với Biết Viện trơ mắt nhìn chiếc xe chậm rãi biến mất ở lối vào của bãi đỗ xe.
Lâm Di vừa lúc đi đến bên cạnh cô ấy: “Đi thôi nào.”
“Lâm Di, giáo sư Lăng tên là gì?”
“Cậu vẫn không chịu buông tay?”
“Mình chỉ là…muốn biết tên của thầy ấy.”
“…… Lăng Thanh Viễn.”
Lăng Thanh Viễn!
Trong văn phòng của đài truyền hình tỉnh, Lăng Tư Nam tức giận đặt di động xuống ——
Biết rõ hôm nay em trở về mà đến một cuộc điện thoại anh cũng không them gọi!
Thừa dịp ba tháng này em không ở đây, ngày tháng này có phải trôi qua rất thoải mái đúng không?
“Tư Nam, copy tài liệu xong chưa?”
Lăng Tư Nam lập tức thay đổi sắc mặt, quay mặt lại và trả lời ngắn gọn: “Đã xong rồi, ở trong máy tính của em cũng đã chuẩn bị thêm một bản. Có vài chỗ cần phải sửa lại trong cuộc phỏng vấn với hiệu trưởng Ngô, muộn nhất là giữa trưa ngày mai em sẽ nộp.”
“Đừng căng thẳng như vậy, một hai ngày cũng không cần vội vàng.” Chị Trương nhận lấy USB cô đưa, “Các em đi công tác lâu như vậy rồi, nếu đã trở về thì tất nhiên phải nghi ngơi một chút thời gian cho thật tốt trước đi đã.”
“Không sao đâu, dù sao lần công tác này cũng là kế hoạch của em, em còn hy vọng là sẽ có thể làm nó thật tốt.”
Khi hai người đang nói chuyện thì một số thực tập sinh vừa đúng lúc đi ngang qua.
“Thật sự quá đẹp trai, không biết có phải là đến đây để phỏng vấn xin việc hay không.”
“Nếu là thật thì tốt rồi, về sau đi làm sẽ được tẩm bổ mắt ~”
“Aaa, phù hộ ước mong này thành sự thật ……”
Mấy nữ thực tập sinh đã cắt ngang cuộc trò chuyện của hai người, Lăng Tư Nam dở khóc dở cười hỏi: “Đây là tình huống gì thế này?”
Chị Trương lắc đầu bất đắc dĩ cười nói, “Vừa rồi có một thanh niên rất đẹp trai đang ngồi ở khu vực tiếp tân ở dưới tầng, có lẽ đang nói đến cậu ta.”
Giác quan thứ sáu của phụ nữ làm Lăng Tư Nam nhẹ nhàng nhăn mày: “Dưới lầu? Rất đẹp trai? Tiểu hỏa……”
Lời còn chưa nói xong thì lớn vương bát quái ở trong văn phòng Gì Duẫn Quân đánh một cái ở phía sau lưng của Lăng Tư Nam, “Tư Nam, ghen tỵ đến chết với cô mất thôi!”
Lăng Tư Nam suýt chút nữa đã phun một ngụm máu ra, trừng cô ấy: “Cái gì thế?”
“Dưới lầu kia chắc là em trai cô đấy!” Gì Duẫn Quân thấm thía ấn vai cô, “Cô đừng giả vờ, lễ tân đã nói với tôi người ta là đến tìm cô đấy, nhưng mà nghe thấy chúng ta chưa tan tầm cho nên đã nói là sẽ không quấy rầy cô, ngồi ở đó đợi hơn nửa tiếng rồi.”
Trong nháy mắt đó Lăng Tư Nam cảm thấy ngực trống rỗng…có loại cảm giác không nói nên lời.
Không phải là cảm xúc tiêu cực, mà là kinh ngạc và vui mừng, cảm động, nhớ nhung, các loại cảm giác đan xen vào nhau làm ngực cô cảm thấy khó chịu.
“Là em trai đúng không? Mặc quần jean, trắng nõn trong sáng, nhìn cực kỳ trẻ.”
“Gương mặt của cậu ấy dễ lừa gạt người khác thôi.” Lăng Tư Nam mỉm cười, nhưng cũng không có trực tiếp phủ nhận cái định nghĩa “em trai” này ——
“Đó là…… chồng của tôi.”
Lăng Thanh Viễn nhìn thời gian ở trên di động rồi nhanh chóng ấn nút quay số nhanh số 1.
Tiếng chuông bỗng nhiên vang lên ở sau lưng.
Anh quay đầu lại theo bản năng, vẻ mặt lén lút của Lăng Tư Nam cứng ngắc tại chỗ.
Anh bất thình lình cười ra một tiếng, rồi quay đầu cúp điện thoại, “Chị cứ tiếp tục đi, tôi coi như chưa nhìn thấy gì.”
Đôi cánh tay lướt qua chỗ dựa sô pha cúi người ôm chặt anh.
Lăng Thanh Viên ngẩn ra.
Đây vẫn là tầng 1 của đài truyền hình tỉnh, hành động này có chút thu hút sự chú ý của người khác.
Anh giơ tay, nhẹ nhàng xoa xoa đầu cô đang dựa vào mình, nhỏ giọng nhắc nhở: “Chị.”
35382

Bình luận (0)

Để lại bình luận