Chương 371

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 371

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cuối cùng cho chúng vào túi bắt kem, nặn một viên bột tròn cỡ lòng bàn tay lên khay nướng rồi cho vào lò nướng đã làm nóng sẵn.
Vị truyền thống cần nướng đến mặt ngoài hơi ố vàng, trà xanh thì phải luôn chú ý màu sáng, không thể để viền biến vàng, cacao cũng vậy, nướng quá mức sẽ hơi đắng.
Cô cũng làm kem chantilly nhiều vị, kèm với bánh kẹp.
Kem vani hươռg thảo, vắt hạt của quả vani vào kem đánh bông, thêm xi rô và lượng đường thí¢h hợp rồi đánh bông thành kem đặc.
Kem trà xanh socola, kem đánh bông rắc bột trà xanh, sau đó thêm socola trắng đun chảy, trộn đềụ
Kem socola đen ca cao, làm nóng kem đánh bông, thêm socola đen tan chảy 70%, sau đó đổ thêm lượng nhỏ rượu rum và bột cacao vào, ướp lạnh.
Không có hoa quả tươi nên phải dùng nụ hoa hồng, lá bạc hà, lát chanh, rồi rắc đường bột trắng mịn trang trí.
Bỗng nhiên Lâm Diệu Diệu nghĩ tới, nếu không có hoa quả tươi, như vậy bánh sinh nhật ngày mai phải làm như thế nào?
Ánh mắt cô nhìn ra khu vườn ngoài cửa sổ, cây chanh trĩu quả vàng óng trùng khớp với hình ảnh cây chanh ở nhà.
Cô đã từng dựa vào lưng anh ta, hái hai quả chanh tươi tặng cho anh ta.
Đối với cô gái nhỏ mười tuổi Lâm Diệu Diệu mà nói, gặp gỡ thiếu niên Tần Mặc Thâm như gió lướt qua mặt nước, mới đầu tạo nên từng vòng gợn sóng, nhưng rấtnhanh sẽ quy về yên bình, không có dấu vết.
Cô dần quên đi chuyện này, thiếu niên, kẹo sữa bò, cây chanh.
Như vậy sau này Tần Mặc Thâm còn nhớ rõ bao nhiêu?
Lời nói của anh ta khiến cô hiểu rõ, ít nhất bây giờ anh ta nhớ rõ.
Nếu anh ta thật sự thí¢h chanh, có lẽ…
Cô cẩn thận vẽ bánh sinh nhật trên tờ giấy trắng, hình dạng bánh ngọt, trang trí.
Nước chanh, vỏ chanh, xốt chanh, bánh chiffon chanh, kem chantilly chanh.
Ánh nắng buổi chiều chiếu lên gương mặt cô, sườn mặt của thiếu nữ được nhuộm thành màu vàng nhợt nhạt, lông mi dài rung động tạo ra bóng mờ nhỏ vụn.
Cô cẩn thận viết ra nhiều công thức khác nhau, và đây là lần đầu tiên cô làm bánh sinh nhật cho người khác ngoài gia đình mình.
Mùa xuân năm đó, một hạt giống nho nhỏ gie0 xuống trái tim hai người, vẫn yên lặng không động.
Mười năm sau, bỗng nhiên hạt giống kia nảy mầm, chậm rãi mọc dài ra.
Cho dù tương lai đi con đường nào, cô chỉ muốn lúc này nắm ¢hắc tất cả thời gian đáng quý.
Giống như kẹo sữa bò mười năm trước.
Hi vọng anh ta vĩnh viễn nhớ rõ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận