Chương 372

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 372

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

371 Anh không đồng ý 3
Sống lưng Giang Đình thẳng tắp ngồi đối diện nghe, thỉnh thoảng cười đáp lại hai câu.
Ánh mắt lại lơ đãng nhìn điện thoại di động, màn hình tối đen, an tĩnh không có động tĩnh gì.
Anh ta lẳng lặng chạm hai cái, chỉ là màn hình lạnh lẽo không có gì.
Trước kia mỗi ngày cô nhóc ít nhất sẽ gửi cho anh ta mấy chục tin nhắn, đều là mấy việc nhỏ lông gà vỏ tỏi, ví dụ như giáo sư toán cao cấp là ông lão hói đầu, mỗi lần nghe giảng ánh mắt cô đều nhìn về phía đỉnh đầu ông ta, nếu không thì là mấy lời nói không có dinh dưỡng.
Giang tiên sinh… Giang tiên sinh… Anh đang làm gì thế? Có nhớ em không?
Lúc họp xong anh ta sẽ trượt qua đọc một loạt tin nhắn này, tin nhắn bán manh cầu chú ý, số lượng kia thật đúng là làm cho Giang Đình ngạc nhiên hai giây.
Anh ta không biết nên khóc hay nên cười, lười gõ chữ, trực tiếp gọi một cú điện thoại đến nói hai câu, cô ngoan ngoãn ừ một tiếng, lần tới bệnh cũ lại tái phạm.
Sau đó Giang Đình mặc kệ, đưa điện thoại về chế độ im lặng.
Nhưng hôm nay không có.
Giang Đình buông tầm mắt nhìn xuống màn hình trống trơn, biết rõ đã chỉnh âm lượng lớn nhất, có tin nhắn sẽ báo, nhưng vẫn không nhịn được mà nhìn qua.
Ngộ nhỡ cô nhắn tin chính mình không biết thì sao.
“Giang tổng?” Đối diện, Tiếu Á Huy phát giác được anh ta không tập trung, gọi một tiếng.
Tầm mắt Giang Đình dừng trên mặt anh ta, mỉm cười “Rất xin lỗi.”
“Không, là tôi mạo muội đột nhiên tới quấy rầy.” Tiếu Á Huy không chút để ý “Hơn nữa cuối tuần còn nói mấy chuyện này cũng quá nhàm chán.”
Anh ta đứng dậy nói “Vậy thì để ngày khác chúng ta lại nói chuyện tiếp.”
Giang Đình cũng đi theo đứng lên bắt tay anh ta cười một tiếng “Tiếu Á Thành vừa đi, hiện giờ Vạn Khoa cũng xem như thiên hạ của anh, sau này hợp tác vui vẻ.”
“Đâu có, mong Giang tổng chỉ giáo nhiều hơn.”
Chờ thư ký dẫn người rời đi, Giang Đình đưa tay lên kéo cà vạt một cái, vẻ mặt căng cứng hơn lúc nãy.
Một lần nữa ngồi xuống ghế, anh ta vừa cởi một cúc áo âu phục, điện thoại rung lên.
Cầm lên nhìn, không phải là cô gửi tin nhắn đến mà là Vương Tấn gửi một video.
Giang Đình thất thần nhìn mục tin nhắn trống rỗng, nhìn qua lại thấy trống trải.
Vương Tấn nhanh chóng gửi mấy video đến, từ một vài cảnh tượng không đáng chú ý, sau cùng dừng ở phòng y tế.
Giang Đình cau mày, ngón tay ấn vào màn hình mở.

Bình luận (0)

Để lại bình luận