Chương 373

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 373

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bọ Ngựa Bắt Ve, Chim Sẻ Rình Phía Sau
Cô vừa chửi đổng vừa lưu trữ video lên trên đám mây: “Buồn nôn chết đi được, xem hết cái đoạn clip này còn ốm đi năm ki-lô-gram luôn, sau này coi như là sản phẩm giảm béo mà dùng.”
Kiều Sở Sở vội vã xuống xe, kìm nén cơn buồn nôn tiến vào cửa nhà Tề Tiểu Giai.
Hai vệ sĩ đi ngay phía trước cô, một vệ sĩ đi theo phía sau lưng cô.
Vào cửa, vệ sĩ vừa định gõ cửa thì hành động chợt khựng lại: “Có người đang khóc.”
Kiều Sở Sở không lấy gì làm lạ: “Tề Tiểu Giai đang khóc? Nhất định là hai chị em này cãi nhau rồi, nếu không Hạ Tuyết Thuần đâu có khóc lóc rồi rời đi”
Vệ sĩ còn lại lộ vẻ mặt bất thiện: “Không phải, thưa cô, tiếng khóc của người này rất kỳ lạ.”
Trong lòng Kiều Sở Sở chợt căng thẳng, ánh mắt nhìn xuống mặt đất: “Có chìa khóa.”
Vệ sĩ không nói hai lời, kéo cô ra sau lưng để bảo vệ, cẩn thận mở khóa.
Vừa mở cửa ra, tiếng khóc xen lẫn với tiếng cười nham hiểm của đàn ông trong phòng đập ngay vào mặt!
Kiều Sở Sở và vệ sĩ lập tức xong vào, bị cảnh tượng trước mắt làm chấn động cả đầu óc đến độ trống rỗng!
Mấy cái giá quay phim nhắm thẳng vào Tề Tiểu Giai nằm sõng soài trên mặt đất.
Áo quần cô ta tả tơi, thậm chí còn không có nổi một tấm thảm, miệng bị dán băng dính, tuyệt vọng nhìn về phía đám đàn ông vây quanh, muốn chạy cũng không có chỗ nào để chạy.
Cô ta khóc lóc tuyệt vọng, bỗng dưng để ý thấy Kiều Sở Sở.
Tề Tiểu Giai trợn to mắt, phát ra tiếng nức nở tê tâm liệt phế: “Ưm! Ưm ưm ưm!”
Là Kiều Sở Sở!
Cứu cô ta với!
Cầu xin mau cứu cô ta!
Vẻ mặt Kiều Sở Sở tràn đầy kinh ngạc, nhìn về phía mấy tên lưu manh đang đồng loạt sửng sốt.
Chuyện này… Hạ Tuyết Thuần làm?
Cô ta phái người làm hại bạn của mình?
Tên lưu manh kia trông thấy cô, vẻ mặt thay đổi, chửi một tiếng rồi xông tới: “Con mẹ nó tụi mày từ đâu ra vậy?”
Kiều Sở Sở sa sầm mặt, quát khẽ: “Ra tay!”
Vệ sĩ của cô vọt lên!
Nhanh gọn đánh cho tên lưu manh này ngã ra đất kêu khóc!
Có một tên lưu manh trong số đó không phục, còn định bật dậy.
Cô giẫm mạnh một cú vào gã ta, thuận tiện giẫm vào chỗ giữa hai chân gã ta!
Tên lưu manh kêu gào: “A!”
Mấy người vệ sĩ hít vào một hơi lạnh, vô thức che đũng quần của mình lại, hoảng sợ nhìn về phía Kiều Sở Sở.
Kiều Sở Sở sầm mặt, hơi nhón chân ép xuống, ấn xuống đến mức đầu tên lưu manh đổ đầy mồ hôi lạnh, đau đến mức gần như ngất xỉu, kêu gào xé ruột xé gan rồi mới thả chân ra.
Cô cởi áo khoác mặc vào cho Tề Tiểu Giai, thuận tay kéo quần của cô ta lên, gỡ băng dính trên miệng cô ta ra: “Không sao rồi, cô an toàn rồi, đừng sợ.”
Mặt mày Tề Tiểu Giai đẫm nước mắt, nhào tới ôm chầm lấy cô: “Hạ Tuyết Thuần vừa mới khóa nhốt tôi lại trong phòng!”
“Tôi không kịp tìm ra chìa khóa của mình đã bị bọn hắn kéo đi!”
Kiều Sở Sở: “?”
Tề Tiểu Giai siết chặt cánh tay, ôm Kiều Sở Sở thở không ra hơi: “Cảm ơn cô đã cứu tôi, thật sự cảm ơn cô!”
Kiều Sở Sở không thể nào tin nổi, mắt nhìn chìa khóa trên đất.
Theo tuyến nội dung vốn có, Hạ Tuyết Thuần sẽ hữu kinh vô hiểm trở thành phu nhân của Quý Yến Xuyên, Tề Tiểu Giai cũng sẽ kiếm được một số tiền lớn dưới sự ủng hộ của cô ta.
Nhưng điều kiện tiên quyết để Hạ Tuyết Thuần có thể gả được cho Quý Yến Xuyên là có vai phụ “hiến máu” cho cô ta.
Tay cô ta rất sạch sẽ, chỉ cần đứng ở đỉnh cao đạo đức, nhẹ nhàng giảng đạo lý một chút là có thể đạt được thắng lợi.
Toàn bộ việc bẩn việc xấu đều do nhân vật phụ làm.
Vốn dĩ Tề Tiểu Giai cũng là nhân vật làm chuyện xấu ở bên cạnh Hạ Tuyết Thuần, mà còn là một con cờ trung thành nhất bên cạnh Hạ Tuyết Thuần.
Tề Tiểu Giai gần như phải gánh chịu toàn bộ mọi chuyện nguy hiểm.
Bây giờ tình tiết đã bị thay đổi đến mức không còn dáng vẻ như ban đầu nữa rồi, nhân vật phụ hiến máu không đủ nữa, cũng không có chất lượng đủ tốt. Hạ Tuyết Thuần vốn chính là loại người nói một kiểu làm một kiểu, máu người khác hiến không đủ, vậy sẽ bắt đầu hút máu.
Kiều Sở Sở cân đo đong đếm một phen, nắm chặt bàn tay lạnh lẽo của Tề Tiểu Giai: “Tôi có một thỉnh cầu vô cùng vô lý, cần nhận được sự đồng ý của cô.”
Tề Tiểu Giai vừa ngạc nhiên vừa hoài nghi nhìn cô rồi sợ sệt liếc nhìn ba người vệ sĩ cao lớn sau lưng cô: “Cô, không phải là cô cũng muốn ức hiếp tôi đấy chứ?”
“Không.” Kiều Sở Sở thận trọng nói: “Tôi muốn để cô tố giác Hạ Tuyết Thuần muộn hơn một chút.”
Tề Tiểu Giai: “?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận