Chương 373

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 373

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

114.1 Phiên ngoại: Từ nay về sau (Trung)
Khi cô vừa đọc hết tin nhắn kia thì đúng lúc đó Lăng Thanh Viễn đi tới.
Ma xui quỷ khiến thế nào, cô lại đặt điện thoại về chỗ cũ.
” Về nhà thôi.” Lăng Thanh Viễn không để ý đến sự khác thường của cô, nhặt đồ lên rồi hất cằm về phía cô tỏ ý ra hiệu.
Lăng Tư Nam cũng không biết tại sao bản thân lại không nói với hắn về chuyện tin nhắn kia, hai người đã lâu không gặp nên trên đường về nói không biết bao nhiêu chuyện. Lúc xe dừng ở bãi đậu xe của tiểu khu, Thanh Viễn đi vòng ra sau cốp xe lấy hành lý, cô mới chợt nhớ ra vấn đề này.
Cô không tìm thấy gì ở ghế trước nên đã xuống ghế sau và tìm kiếm một lần nữa, cuối cùng tìm thấy một chiếc móc khóa hình búp bê, nhìn qua thì có vẻ giống như là đồ của một cô gái trẻ.
” Nam Nam?” Lăng Thanh Viễn xách hành lý, quay đầu lại nheo mắt nhìn cô. ” Chị đang làm gì vậy?”
Lúc chỉ có hai người cách xưng hô tự nhiên này sẽ không nhấn mạnh mối quan hệ chị em, huống hồ Lăng Thanh Viễn cảm thấy gọi cô là ‘Nam Nam’ sẽ khiến hắn lớn hơn cô.
Lăng Tư Nam nắm chặt chiếc móc khóa trong lòng bàn tay, bước nhanh đến và nắm lấy cánh tay hắn.
” Không có gì, về nhà thôi.” Hai người tay trong tay về nhà,Lăng Thanh Viễn cũng không để ý chuyện ban nãy.
Căn nhà này, thật khiến người khác cảm thấy hoài niệm.
Trong thời gian thực tập Lăng Tư Nam đều là dựa vào năng lực của mình, thành công gia nhập Đài truyền hình của tỉnh đúng như nguyện vọng với tư cách thực tập sinh. Sau khi hoàn thành được tiếp tục làm việc như nhân viên chính thức, trùng hợp là Đài truyền hình của tỉnh lại nằm ở thành phố Thanh Hà.
Những năm gần đây, thành phố Thanh Hà đã được nhà nước đưa vào danh sách thành phố thí điểm cho ngành công nghệ IoT(*), nền kinh tế phát triển là điều hiển nhiên. Đây cũng là nơi Lăng Tư Nam sinh ra và lớn lên, nên cô chưa từng có ý định rời xa nơi đây. Nhưng vào thời điểm đó, Lăng Thanh Viễn nhờ bài phát biểu luận văn nghiên cứu cũng như trình bày quan điểm về các ý tưởng đổi mình đã lấy được bằng Tiến sĩ ở Mỹ. Hắn được các viện nghiên cứu xuất sắc và cơ quan chính phủ để ý tới, thậm chí có nơi còn trực tiếp đưa ra lời mời về làm việc, tương lai vô cùng rộng mở. Lăng Tư Nam từng nghĩ rằng có lẽ đây sẽ là khởi đầu cho sự xa cách giữa hai chị em.
(*): Internet vạn vật (IoT) là mạng kết nối các đồ vật và thiết bị thông qua cảm biến, phần mềm và các công nghệ khác, cho phép các đồ vật và thiết bị thu thập và trao đổi dữ liệu với nhau.
Cũng giống như lý do cô ủng hộ Nguyên Nguyên đến Harvard, con người không phải chỉ có mỗi tình yêu, mà công việc ở Đài truyền hình cũng là bước đầu tiên để cô thực hiện ước mơ của mình, nên cô thật sự không muốn từ bỏ. Với trình độ của cô khi đó, dù có sang Mỹ cũng không thể có được cơ hội tốt như vậy.
Cô biết Nguyên Nguyên quan tâm đến cô, nếu không thì hai người phải tiếp tục sống cách nhau cả một lớn dương, có lẽ sau một thời gian tình yêu cũng không thể thắng nổi khoảng cách. Đến lúc đó, đâu còn ai quan tâm đến thành phố bạn sống đang nắng hay đang mưa?
Thực lòng mà nói, cô suýt nữa đã mềm lòng. Dù sao trên đời này, đối với cô không ai quan trọng hơn Lăng Thanh Viễn.
Lăng Tư Nam cũng có chút không can tâm, rõ ràng cô có thể ủng hộ hắn ra nước ngoài du học, nhưng hắn lại không đồng ý chuyện cô ở lại quê hương làm việc. Khi giữa hai người yêu nhau bắt đầu để tâm đến việc ai là người hy sinh nhiều hơn, mâu thuẫn cũng dần xuất hiện.
Đêm hôm đó hai người họ ầm ĩ một trận.
Cô vẫn nhớ mình ngồi ôm gối trên chiếc ghế dài trong căn hộ, nhìn video bị mất mạng mà khóc cả đêm.
“Chia thì chia…” Cô lau đi giọt nước mắt trên khóe mắt, chẳng qua chỉ là khẩu thị tâm phi, sau đó liền ấn tin nhắn thoại: ” Cả đời này Lăng Thanh Viễn mãi là em trai tôi thôi.”
Sau đó thì sao?
Ngày hôm sau cô tan làm ở Đài truyền hình, đi về với đôi mắt sưng húp.
Hắn quay người lại, gọi cô một tiếng.
Chị.
Một cơn gió đưa giọng nói của hắn bay đến bên tai, ôn nhu ấm áp như dòng nước chảy.
Khi cô còn đang bàng hoàng, vòng tay của Lăng Thanh Viễn đã ôm chặt lấy cô..
Hắn cúi đầu ôm cô. Lăng Tư Nam đứng yên không nhúc nhích, nước mắt liền lăn xuống ống tay áo của hắn, cô lặp lại một lần nữa…
“Lăng Thanh Viễn, cậu…cậu cả đời này…chỉ là em trai của tôi thôi.”
” Được, cứ cho là vậy cũng được…”
Lăng Tư Nam nghe thấy hắn cười khổ.
” Cũng chỉ là của một mình chị thôi.”
Sau đó lại càng ôm cô chặt hơn.
” Chị đừng bỏ tôi, được không.” Lại là một tiếng thở dài.
” Tôi sẽ quay về sớm, hãy đợi tôi.”
Nửa năm sau, Lăng Thanh Viễn cũng thực hiện lời hứa của mình và trở về.
Điều mà cô không ngờ là hắn đã vào Học viện Khoa học Trung Quốc, nghe nói nhóm nghiên cứu hắn tham gia là của một giáo sư có tiếng ở Ma Đô (魔都).
Hai người quyết định ổn định cuộc sống ở thành phố Thanh Hà, và nơi họ định cư là căn hộ nơi cô đã ở.
Không có họ hàng thân thích, cũng không thích bất kỳ kẻ nào phá hủy sự yên tĩnh của thế giới hai người, một căn hộ có vị trí tuyệt vời như vậy, tuy hơi nhỏ một chút nhưng cũng không muốn đổi, dù sao ở đây cũng có rất nhiều kỉ niệm giữa họ.
Công việc đã khiến khoảng cách của họ xa cách rất nhiều, nhưng lần này không còn là khoảng cách cả Thái Bình Dương nữa.
Hạn sử dụng của tình yêu là bao lâu?
Cho đến gần đây câu hỏi này lại được cô lật từ đáy lòng lên.
Mấy tuần nay Lăng Thanh Viễn cũng không hỏi cô chuyện cái móc khóa kia, vậy lại càng khiến cô thấy kỳ lạ. Nếu như đúng là vì cái móc khóa thì cô gái kia nhất định sẽ hỏi hắn lần nữa, mà nếu đã hỏi rồi thì Nguyên Nguyên đáng nhẽ cũng sẽ hỏi cô chứ? Ít nhất thì hôm đấy hắn cũng đã thấy cô lục lọi ở ghế sau, hắn không những không hỏi gì mà đến một ngày khi cô nhìn lại điện thoại của hắn, cô thậm chí còn không tìm thấy tin nhắn kia đâu.
Tệ nhất là… đó chưa phải điều tệ nhất.
” Dì à, dì nghĩ đàn ông liệu có đáng tin không?”
Món súp nóng hổi và đỏ tươi đang sôi sùng sục trong nồi, Lăng Tư Nam hỏi câu hỏi khiến cô trăn trở bấy lâu nay.
Lăng Tịnh ở tuổi 40 vẫn chất lừ như mọi khi với mái tóc ngắn, ngoại trừ vài nếp nhăn ở đuôi mắt thì rất khó có thể nhận ra đây là người phụ nữ đang ở độ tuổi sắp bước qua ngưỡng năm mươi.
Jane ngồi ở bên cạnh có chút cổ hủ, người phương Tây già nhanh như thế, nhưng điều đó không hề ảnh hưởng một chút nào đến tình cảm của họ.
Sau khi cô hỏi câu này, Lăng Tịnh và Jane cùng nhìn nhau. Lăng Tịnh quay sang hỏi cô: ” Nam Nam, cháu hỏi như vậy là có ai đối xử tệ với cháu à?”
Tiếng Trung của Jane rất tốt, ở với Lăng Tịnh một thời gian còn bị nhiễm giọng miền Nam, cô ấy nhẹ nhàng hỏi: ” Nguyên Nguyên không tốt với cô sao??” Giọng điệu vô cùng quan tâm.
Lăng Tư Nam cúi đầu nhìn bia ở bên trong cốc: “Không phải vậy, chỉ là…”
Chỉ là gần đây lúc Lăng Thanh Viễn ở nhà, cô để ý thấy hắn thường xem một số chương trình dành cho cha mẹ – con cái với những chủ đề liên quan đến trẻ em, thậm chí có lần khi dọn phòng, cô còn để ý thấy trên bàn anh có những tài liệu nghiên cứu về gen. .
35382

Bình luận (0)

Để lại bình luận