Chương 374

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 374

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

373 Quyết liệt với Đường Nhã Nam 2
Nói bộ dáng lúc anh ta làm việc rất đẹp trai, cô nhịn rất vất vả mới không trượt đến trong ngực anh ta.
Ngẫu nhiên sẽ không nhịn được mà khẽ mè nheo, nghe được bạn cùng phòng nói một nơi chơi rất vui, Giang tiên sinh, anh có muốn… Sau đó đôi mắt hồ ly kia mong chờ nhìn anh ta, ý tứ chính là có thời gian dẫn cô đi ra ngoài chơi không.
Lúc đó Giang Đình không thèm để ý đến, cười trừ cho qua chuyện, chưa từng coi là thật.
Bây giờ đau đớn khó diễn tả dâng lên trong tim, giống như gió lạnh thấu xương đập vào cửa kính, toàn bộ đi vào trong tim anh ta.
Nam Nam…
Anh ta dùng sức nhắm mắt lại, loại cảm giác đau đớn kia không giảm, trái lại còn tăng lên, giống như tiếng băng tuyết vỡ vụn.
Khi mở mắt ra, cửa đã đóng lại, bóng dáng nhỏ nhắn tinh tế của thiếu nữ bị ánh sáng bao phủ, hoàn toàn biến mất trong camera, chỉ còn lại câu nói ảm đạm tuyệt vọng còn quanh quẩn bên tai Giang Đình.
“Có lẽ từ trước đến nay chưa từng …”
Cổ họng Giang Đình đã vô cùng chua xót, hầu kết lăn lộn, ngón tay anh ta khẽ vuốt ve bóng dáng trên màn hình, giống như đó chính là cô vậy.
… Không phải, anh muốn nói với em..
Cửa phòng họp đột nhiên bị gõ vang, đồng thời cũng cắt ngang dòng suy nghĩ của Giang Đình.
Nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ mấy giây, trên mặt Giang Đình đã không còn sự khác thường “Vào đi.”
“Giang tổng.” Vương Tấn đẩy cửa đi vào “Cô Đường đã đến phòng nghỉ.”
“Ừ.”
Vẻ mặt Giang Đình căng cứng, đưa tay kéo lại cà vạt, nhanh chân đi ra ngoài.

Cửa phòng nghỉ vừa mở ra, gương mặt dịu dàng động lòng người của Đường Nhã Nam đã xuất hiện “Giang Đình.”
Giang Đình liếc nhìn cô ta, không tỏ thái độ gì.
Anh ta đứng vững ở cạnh cửa, chờ thư ký mang cà phê vào đặt trên bàn trà rời đi, mới đóng cửa lại.
Đường Nhã Nam dịu dàng cười một tiếng, đang muốn nói gì đó lại nghe Giang Đình nói trước.
“Cô Đường, mưu kế rất hay.”
Cô ta sững sờ.
Buông tay nắm cửa, Giang Đình quay đầu nhìn cô ta, giọng điệu lạnh lùng “Dùng phương thức diễn giảng trong trường, hao hết tâm tư tiếp cận một cô gái, lại bịa đặt chuyện xưa với cô ấy.”
Vẻ mặt Đường Nhã Nam đã hơi cương cứng, Giang Đình còn nói “Tôi cho rằng năm năm trước chúng ta đã nói rất rõ ràng rồi, mặc kệ là chuyện gì, cô nên hướng về phía tôi mà đến, kết quả cô thật đúng là đủ thông minh.”
Nói đến đây, Giang Đình nheo mắt lại “Ai nói cho cô biết sự tồn tại của cô ấy, Trịnh Lam? Diêu Phong? Còn có ai?”
“Quanh co lòng vòng như thế là vì cô ấy, tôi thật đúng là không biết từ khi nào cô lại biến thành kẻ trăm phương nghìn kế, không từ thủ đoạn nào.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận