Chương 374

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 374

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

114.2 Phiên ngoại: Từ nay về sau (Trung)
Lăng Tư Nam biết dự án nghiên cứu quan trọng nhất của hắn mới đang trong quá trình chuẩn bị, nên hắn tạm thời nhận nhiệm vụ giảng dạy từ một giáo sư cũ, nhưng ông ấy cũng không phải dạy sinh học …. Bạn bè cũ và những người xung quanh đều có con cái hết rồi, trên vòng bạn bè ngày nào cũng đăng tin về trẻ con khiến Lăng Tư Nam càng thêm phiền não.
Lăng Thanh Viễn từng nói rồi, nếu phải lựa chọn giữa cô và con, thì thà hắn chọn không có con.
Cảm động thì cảm động thật đấy, nhưng khi hắn nói câu đấy là lúc mới 16 tuổi.
Hay là… hiện tại hắn thấy hối hận rồi sao?
Có đêm sau khi đã tắt đèn đi ngủ, Lăng Tư Nam lại vắt tay lên trán mà suy nghĩ hồi lâu.
” Nam Nam.”
Tiếng thở đều của hắn ở bên tai cô khiến cô không khỏi cảm thấy sợ hãi, giống như cô sắp phải đối mặt với sự tra khảo về đời người.
Nhưng cô vẫn là lấy hết can đảm trả lời: ” Hả?”
” Tôi có thể trở thành một người cha tốt không?”


” Ôi đàn ông.” Lăng Tịnh cười nhạt. ” Loài động vật này chỉ cần đạt được mục đích, họ có thể nói ra những lời mà ngay cả bản thân còn không tin nổi, thế nhưng mà phụ nữ lại tin vô cùng.” Chưa dứt lời, Jane đã nắm lấy tay cô ấy nháy mắt.
Lăng Tịnh nhìn ánh mắt ảm đạm của Lăng Tư Nam, cô ấy vỗ vỗ tay Jane để trấn an rồi lại nói tiếp: ” Chỉ là Nguyên Nguyên không phải người như vậy.”
Lăng Tư Nam ngước mắt lên nhìn Lăng Tịnh qua làn hơi trắng của nồi lẩu.
” Cháu hiểu nó hơn cô mà, Thanh Viễn là người cố chấp, mỗi quyết định nó đưa ra đều đã cân nhắc kỹ lưỡng. Nó cũng sẽ không để bản thân thiệt thòi đâu, vì nó biết bản thân muốn điều gì.”
Đúng vậy.
Lăng Tư Nam lại trầm mặc suy nghĩ, mười năm trước dì cũng đã từng nói điều đó với cô trong buổi tiệc sinh nhật của dì.
[ Chắc cháu không biết, lúc Thanh Viễn mười ba tuổi…]
Khi đó Lăng Thanh Viễn mới đang học trung học.
Thời kỳ thanh xuân của trẻ con đều luôn mơ mộng hão huyền, cũng bắt đầu biết yêu đương. Lớp của Lăng Thanh Viễn cũng không phải ngoại lệ.
Với điều kiện của Lăng Thanh Viễn thì đương nhiên được rất nhiều nữ sinh yêu thích, lớn diện khoa Tiếng Anh ngồi cùng bàn cũng là một trong số đó.
Xét về mọi mặt thì cô gái này cũng không kém, nhưng từ sau khi bị từ chối, tính cách liền trở nên méo mó.
Ban đầu chỉ là khóc lóc một chút, thành tích cũng tuột dốc không phanh, về sau thậm chí còn đi theo hắn về nhà.
Một ngày nọ sau khi tan học, nhân lúc trong phòng học không còn ai, nữ sinh nhân cơ hội ôm lấy Lăng Thanh Viễn vừa mới quay lại. Sau đó không rõ Lăng Thanh Viễn đã nói gì với cô gái ấy, hắn định vươn tay giật tóc cô gái khiến cô gái gục xuống và khóc. Cảnh tượng này tình cờ bị thầy hiệu trưởng nhìn thấy từ xa, sau đó đã gọi điện cho phụ huynh hai bên.
Không ngờ sau đó cô gái này liền đổ hết mọi tội lỗi lên đầu Lăng Thanh Viễn.
Cô gái ấy thú nhận rằng, Lăng Thanh Viễn nói thích cô gái nhưng lại vứt bỏ cô ấy khiến tính tình mới trở nên biến chất như vậy.
Lăng Mạc biết tin con trai không chịu chuyên tâm học hành mà lại đi yêu sớm, sau khi về nhà liền đánh đập hắn rồi giam lỏng nửa năm.
Từ đầu đến cuối, Lăng Thanh Viễn không nói một lời nào.
Vài ngày sau cô gái ép Lăng Thanh Viễn phải nói xin lỗi, bố mẹ đối phương lại vô cùng thương con gái, cho rằng bọn trẻ tuổi này yêu sớm bên con trai có lỗi nhiều hơn. Hai vợ chồng nhà họ Lăng lại vì thể diện mà cũng muốn con trai xin lỗi và kiểm điểm càng sớm càng tốt để chấm dứt trò hề này.
Tuy nhiên khi quay trở lại trường học, Lăng Thanh Viễn đã bị cha mẹ của cô gái mắng mỏ. Tất cả mọi người đang đợi hắn nói xin lỗi, nhưng hắn lại đi lên nói với cô gái kia.
” Cô không xứng.”
Cô gái vốn muốn nhìn thấy Lăng Thanh Viễn cao cao tại thượng ấy nhận thua, nhưng diễn biến quá bất ngờ khiến cô gái sốc đến ngây ngốc.
Sau đó, Lăng Thanh Viễn rút từ trong cặp xách ra bức thư tỏ tình của cô gái trước đây từng đưa cho Lăng Thanh Viễn kèm theo những bức ảnh theo dõi hắn, giơ ra cho tất cả mọi người xem. Mỗi một bức ảnh hắn lấy ra như một cú tát vào mặt bố mẹ cô gái.
Lúc trước họ nhục mạ hắn bao nhiêu thì giờ lại thấy xấu hổ bấy nhiêu.
Kể từ ngày đó trở đi Lăng Thanh Viễn cuối cùng cũng được giải thoát khỏi bố mẹ hắn.
Cũng chính từ ngày đó, hắn dần lột xác trở thành một học sinh xuất sắc.
Lăng Thanh Viễn sẽ không bao giờ để bản thân phải chịu thiệt, hắn biết rõ bản thân mình muốn điều gì.
Thậm chí nếu phải nhẫn nhịn cho đến giây phút cuối cùng, cũng là để đổi lấy lợi ích tương đương như vậy.
Thật ra dì lúc đó chưa kể hết toàn bộ câu chuyện. Sau đó, một ngày nọ, Lăng Tư Nam không thể chịu nổi sự tò mò nên đã hỏi hắn.
” Hồi trước lúc ở trong lớp học cậu đã nói gì khiến cô gái kia khóc vậy?”
Lăng Thanh Viễn đang dựa vào ghế sofa đọc tài liệu, chân đang gác lên đùi quay ra nhìn cô. Nhìn thấy biểu hiện kiên quyết của chị gái hắn mới chịu quay đi: ” Cô không xứng.”
” Ha? Lăng Thanh Viễn cậu muốn chết à?”
“…. Tôi nói với cô ta rằng ‘Cô không xứng’.”
Lăng Tư Nam nghi hoặc: ” Cái gì mà không xứng? Không xứng với cậu sao?”
Lăng Thanh Viễn nhướng mắt, như thể nhớ lại điều gì đó, hắn hơi nhíu mày.
“Có một cái hộp nhỏ trong ngăn kéo thứ ba bên phải ở bàn làm việc của tôi.”
Lăng Tư Nam vội vã đi tìm.
Chiếc hộp tuy không tinh xảo nhưng được bảo quản rất tốt, sau khi mở ra là một chiếc kẹp tóc hình hoa rất đơn giản và bình dị.
Đây là của trẻ con.
“Tôi đã sử dụng nó như một cái đánh dấu trang.”
Lăng Tư Nam sờ chiếc kẹp tóc rồi quay đầu lại, Lăng Thanh Viễn đang đứng sau lưng cô, ánh mắt dừng lại ở chiếc kẹp tóc.
“Cô gái đó tự mình cài nó lên và hỏi tôi xem nó có đẹp không.”
“Tôi nói, cô ấy không xứng.”
Lăng Tư Nam bật cười thành tiếng:” Sao một nam sinh như cậu lại dùng kẹp tóc để đánh dấu sách chứ. Cái này lại còn xấu nữa.”
Lăng Thanh Viễn sững người một lúc, mới miễn cưỡng biểu hiện bình thường chút.
” Quen chê bai tôi rồi, giờ đến bản thân cũng không tha sao?”
” Cái gì?”
” Chị từng đeo cái kẹp tóc này trước đây, đồ ngốc ạ.”
35382

Bình luận (0)

Để lại bình luận