Chương 375

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 375

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Nước Đi
Bởi vì Kiều Sở Sở ra ngoài mà không dẫn bọn họ theo nên nhà họ Bùi như đứng đống lửa như ngồi đống than.
Bùi Bất Tiện phát cáu với Bùi Du Xuyên, nói: “Bùi Du Xuyên, đã nói cho anh một tiếng đồng hồ, anh ra ngoài không quay trở lại thì phải nói với bọn em một tiếng, để em đi chứ!”
Bùi Du Xuyên nhìn về phía Lâm Thâm: “Lâm Thâm, anh không mời mà tới, hại tôi rời đi mười phút, đã không thấy Kiều Sở Sở đâu nữa rồi!”
Bùi Phong Lộng húp cháo của Lâm Thâm: “Cũng khá ngon đấy, Lâm Thâm, anh nấu thế nào vậy? Có bí quyết không?”
Lâm Thâm làm ổ trên sô pha, hãy còn cười giễu: “Tôi vậy mà bị mấy người lừa gạt nhiều năm như thế, tôi cứ cho rằng chúng ta đều là người bình thường, toàn bộ đều là đồ lừa gạt! Đám lừa đảo giả tạo!”
Bùi Mộc và Bùi Từ trăm miệng một lời: “Rốt cuộc quà tặng của hai bọn em thua cái túi kia của Bùi Du Xuyên chỗ nào chứ? Quà của hai bọn em đắt lắm đó!”
Bùi Uyên nhíu mày: “Tại sao Kiều Sở Sở ra ngoài mà không dẫn chúng ta theo, cũng không nói với bất kỳ ai trong chúng ta?”
Bùi Triệt nhìn về phía Bùi Uyên: “Tới tận bây giờ em nghĩ mãi mà vẫn không hiểu, tại sao em ấy biết quà anh tặng khác với bình thường, hai người có ám hiệu gì sao?”
Tiểu Tạ đứng trước mặt tám người đàn ông: “…”
Cứu mạng, tám người bọn họ nói câu nào câu nấy, không một câu nào liên quan với nhau hết!
Đột nhiên Bùi Uyên nhìn về phía Tiểu Tạ: “Tại sao Kiều Sở Sở ra ngoài không dẫn chúng tôi theo, em ấy có nói lý do với cô không?”
Sảnh phòng khách đột nhiên trở nên yên tĩnh.
Ánh mắt sắc bén của tất cả mấy người họ đều phóng thẳng về phía Tiểu Tạ.
Tiểu Tạ: “…”
Thôi xong rồi.
Bây giờ cô ấy cảm thấy như sau lưng mình mọc gai!
Như ngồi trên chông!
Như cổ họng mắc xương!
Cô ấy lắp ba lắp bắp: “Không, không có nói.”
Bùi Uyên nhướng mày, dáng vẻ như thể nhìn xuyên thấu cô ấy: “Tiểu Tạ, tiền lương của cô là tôi phát cho, giấu diếm chủ thuê là phải bị sa thải, cô muốn bị sa thải à?”
Tiểu Tạ hít vào một hơi lạnh: “Cô Kiều nói các anh hơi bám người.”
Anh em nhà họ Bùi: “?”
Lâm Thâm đột nhiên vui vẻ trở lại: “Ồ?”
Tiểu Tạ càng nói càng cảm thấy có lỗi với Kiều Sở Sở: “Cô ấy cảm thấy trên người các anh có những hormone không có chỗ để trút ra, dính như sam, nên không thích dẫn các anh theo.”
Lâm Thâm: “Phụt!”
Người nhà họ Bùi: “…”
Tiểu Tạ cúi đầu, vô cùng lo sợ: “Nhưng xin anh yên tâm, cô ấy dẫn theo ba người vệ sĩ, cô ấy nói vệ sĩ tàn nhẫn không nhiều lời.”
(*) ý là nói ít làm nhiều, sai gì làm đó
Người nhà họ Bùi: “…”
Ý là đang nói bọn họ lắm lời sao?
Lâm Thâm nhịn cười đến đỏ bừng mặt mũi!
Bên ngoài truyền đến tiếng còi xe.
Tiểu Tạ khẽ thở phào: “Cô tám trở về rồi!”
Người nhà họ Bùi sải bước tiến về phía cửa!
Kiều Sở Sở đỡ Tề Tiểu Giai từ trên xe xuống.
Bảy người đồng loạt đi ra cửa: “Kiều Sở Sở!”
Kiều Sở Sở giật nảy mình: “Gì vậy?”
Bảy người mở miệng, định truy hỏi cô, nhưng nhớ đến gì đó, cao ngạo hếch cằm: “Không có gì.”
Kiều Sở Sở: “…”
[Gọi tên mình xong lại không nói gì, chắc không phải bệnh ngày càng nặng hơn rồi đó chứ?]
Người nhà họ Bùi: “?”
Bệnh?
Bọn họ nào có bệnh gì chứ?
Kiều Sở Sở giao Tề Tiểu Giai cho Tiểu Tạ: “Chăm sóc cho cô ấy, cô ấy vừa bị hoảng sợ xong.”
Cô lại quay đầu đi về phòng vẽ tranh của mình.
Bảy người không hẹn mà cùng nhấc chân dài bước từng bước lớn đi theo phía sau cô!
Lâm Thâm cũng đi theo sau.
Kiều Sở Sở dựng tóc gáy: “Tại sao các anh đều đi theo em?”
Bùi Uyên sa sầm mặt: “Rảnh rỗi.”
Bùi Triệt kéo mắt kính xuống, “ừm” một tiếng bí hiểm.
Bùi Du Xuyên dùng lưỡi ma sát đầu răng nanh: “Con người anh luôn rất lạnh lùng, anh tàn nhẫn không nói nhiều.”
Bùi Phong Lộng chỉ trưng vẻ mặt vô cảm nhìn chằm chằm cô.
Bùi Mộc và Bùi Từ kề sát vai nhau, nhếch miệng cười khẩy với cô: “Sở Sở, bình thường các anh trai thật sự không thích nói chuyện, chỉ đơn thuần thích nói chuyện với em mà thôi.”
Bùi Bất Tiệm ôm chó, yên lặng sầm mặt đi theo phía sau cô.
Kiều Sở Sở: “…”
[Vậy là bọn họ không những không trả lời mình tại sao đi theo mình mà còn nói khùng nói điên tùm lum, quả nhiên dầu ngấy, ngớ ngẩn, nhiều lời lảm nhảm.]
Người nhà họ Bùi: “…?”
Khóe miệng Lâm Thâm sắp kiềm chế không nổi rồi!
Kiều Sở Sở tiến vào phòng vẽ, đi thẳng tới trước một bức tranh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận