Chương 376

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 376

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

375 Quyết liệt với Đường Nhã Nam 3
Không để ý đến Giang Đình châm chọc, Đường Nhã Nam nước mắt lã chã chất vấn “Vì sao sau khi em đi, tính tình của anh lại thay đổi hoàn toàn, còn giữ lại viện mồ côi kia…”
Rất nhiều rất nhiều vì sao, Đường Nhã Nam đã khóc nức nở, sau khi rời đi, cô ta mới hiểu được trong quá khứ người đàn ông này đối xử tốt với mình bao nhiêu, giống như chú chim non được tự do bay lượn, mỗi một dấu ấn trưởng thành đều lộ ra Giang Đình kiên nhẫn tưới, chưa từng bỏ rơi cô ta.
Cô ta đứng dậy chậm rãi đi gần đến chỗ anh ta.
Giang Đình lại trầm mặc nhìn cô ta, trong đôi mắt đen thâm thúy, Đường Nhã Nam lại không nhìn thấu.
Đường Nhã Nam thử kéo ống tay áo của anh ta, khóc nói “Em biết rõ khi đó anh cũng không bị gãy, viêm cột sống, em cũng chưa từng nghĩ rời khỏi anh.
Em đã nói em sẽ trở về, cho em một cơ hội được không… Lại cho em một cơ hội nữa.”
Nước mắt rơi xuống áo người đàn ông, đáp lại cô ta là một bàn tay to kéo ra.
“Cho rằng tôi vì cô mà tính tình thay đổi lớn, bởi vì cô mà giữ lại cô nhi viện, lại vì cô mà sinh ra cảm tình gì với cô ấy?”
Giống như cảm thấy hoang đường, Giang Đình hỏi “Nhân viên phục vụ kia có nói cho cô nghe, thường ngày tôi cũng hay đến đó?”
“Còn nữa, Đường Nhã Nam, ban đầu cô mềm lòng cứu vớt mấy chục mạng người, cũng chưa từng nghĩ đến sau này bọn họ như thế nào sao?”
Đường Nhã Nam nghẹn ngào không nói gì, Giang Đình lại hỏi “Còn nhớ rõ đêm mà cô rời đi không, tôi đã nói gì?”
Nghe thấy lời này, trong mắt Đường Nhã Nam hình như có hoảng hốt.
Trong ánh nắng vàng, người đàn ông tựa đầu vào trên giường bệnh, sắc mặt trầm tĩnh, ánh mắt đen nhánh, rõ ràng người xảy ra tai nạn xe cộ là anh ta, nhưng gương mặt trắng bệch, nước mắt rưng rưng lại là Đường Nhã Nam.
“Anh có lòng tin có thể chữa khỏi, như vậy em cũng muốn đi sao?”
Khi đó Giang Đình đã làm Đường Nhã Nam cảm thấy xa lạ, anh ta bình tĩnh nhìn cô, đôi tay giao nhau, trong đôi mắt đen kia, ngoại trừ thất vọng với cô ta, càng có thứ mà cô ta không tài nào hiểu được.
“Có đi hay không, quyền lựa chọn ở trong tay em, nhưng em nên rõ ràng, một khi em lựa chọn rời đi, Giang Đình người này tuyệt đối sẽ không có khả năng lại một lần nữa tiếp nhận em.”
Nhìn vẻ mặt ngẩn ngơ của cô ta, Giang Đình biết cô ta đã nhớ ra, không khỏi cảm thấy buồn cười.
Người phụ nữ này, vĩnh viễn là dáng vẻ đó.
Nhưng núi tuyết sụp đổ, không thể nào chỉ vì một bông tuyết rơi xuống.

Bình luận (0)

Để lại bình luận