Chương 376

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 376

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

【Hết thuốc chữa mà, ha ha ha ha bảo sao hôm nay anh ta lại cổ quái như vậy, thì ra là đang làm công nghiệp Đường Tinh. Trời ạ, ở phương diện này anh ta thật sự cực kỳ kém! Ha ha ha.】Diệp Thù Yến:”…”
【Sao người này sao có thể đáng yêu như vậy ha ha ha…】
Diệp Thù Yến nghe tiếng cười càng lúc càng càn rỡ của cô, hít sâu một hơi, điều chỉnh biểu cảm thật tốt, bưng ly nước đi về phía phòng sách. Lúc vào cửa, Đường Noãn đang nằm sấp trên bàn, vùi đầu vào cánh tay, bả vai run lên, Diệp Thù Yến cũng lo lắng cô cười đến hụt hơi. Anh gõ cửa, Đường Noãn ngồi dậy, cắn chặt môi, hai má đỏ bừng, ánh mắt ẩm ướt, trong giọng nói không giấu được ý cười:
“Anh Thù Yến.”
Diệp Thù Yến nhàn nhạt đáp lại một tiếng, đặt ly nước ở trước mặt cô: “Uống chút nước trước đi, nghỉ ngơi một chút.”
Đừng cười nữa, cẩn thận cười xấu mất. Sau đó như không có xảy ra chuyện gì lần nữa ngồi lên ghế, dự định tiếp theo nghiêm túc dạy Đường Noãn, tranh thủ dùng tri thức và hạng mục lấp đầy đầu óc cô, khiến cô tuyệt đối không có thời gian rảnh rỗi nghĩ đến cái khác!
“Đây là hạng mục Trương đổng…”
Anh còn chưa nói xong, đã thấy Đường Noãn bỗng nhiên đưa tay nắm lấy tay vịn của anh, sau đó dùng lực mạnh! Ghế của Diệp Thù Yến nhất thời hơi nghiên về phía cô một chút, mà ghế càng di chuyển dữ dội hơn là ghế của Đường Noãn, không biết khóa ghế của cô mở ra từ lúc nào. Nhanh chóng lăn về phía anh, mắt thấy sắp đụng phải, Diệp Thù Yến vội vàng đưa tay cầm tay vịn của cô, mà Đường Noãn lại dưới tác dụng của quán tính trực tiếp nhào vào trong ngực anh.

Diệp Thù Yến lại gần như luống cuống tay chân đỡ lấy bả vai cô, lo lắng nói: “Không sao…”
Nhưng mà chữ “chứ” cuối cùng của anh lại không nói ra miệng, anh bình tĩnh nhìn ánh mắt gần trong gang tấc, bởi vì vừa rồi nghẹn cười cho nên đáy mắt còn ánh nước, lúc này tất cả đều biến thành mị hoặc quyến rũ, không khí tràn ngập hơi thở…
Cô nhìn anh cười khẽ, hơi thở ngọt ngào gần như chui vào môi răng anh: “Chẳng phải tôi đã nói, nếu quyến rũ tôi, tôi sẽ hủy hôn sao.”
Diệp Thù Yến rũ mắt nhìn đôi môi đỏ mọng trước mắt, cũng dịu giọng nói: “Vậy em có từ hôn không?”
Lúc Đường Noãn nhìn thấy kế hoạch kia, phản ứng đầu tiên là cảm thấy buồn cười, nếu đối phương đổi thành sinh viên lớn học hoặc người trẻ tuổi bình thường, cô sẽ không cảm thấy bất hòa như thế.
Nhưng đó là Diệp Thù Yến đấy, hạng mục anh làm ít nhất cũng hơn mười tỷ, được người ta gọi là người thừa kế máy móc của Diệp thị!
Nhưng cười đến cuối, nhất là khoảnh khắc thấy anh gõ cửa đi vào, trái tim của Đường Noãn không biết vì sao lại ngọt ngào đến rối tinh rối mù. Những điều kỳ quái hôm nay đều có lời giải đáp: dù che nắng không giải thích được, giúp cô lái xe, còn cố ý đặt sách lên cao, những sắp xếp nhọc lòng mà ngây thơ này, tất cả đều là vì cô.
Trong nháy mắt nhận ra điều này, Đường Noãn kỳ quái không còn cảm thấy sợ hãi nữa, có lẽ vì đã thật sự có sức mạnh rồi. Lúc này đây cô có tương lai gì, cũng không muốn băn khoăn cái gì, chính là bỗng nhiên có chút muốn hủy hôn.
Cho nên chờ anh ngồi xuống bên cạnh, Đường Noãn theo tâm ý lơ đãng kéo ghế của anh một cái.
Vốn chỉ là muốn trêu chọc anh, nhưng mà chờ đến lúc thật sự cảm nhận được hô hấp của đối phương, còn có ánh mắt đột nhiên trở nên nguy hiểm kia, Đường Noãn lại có chút sợ rồi. Diệp Thù Yến hỏi cô có muốn từ hôn không, Đường Noãn ra vẻ trấn định đẩy ngực anh ra dựa vào ghế, hừ nhẹ một tiếng: “Để tôi suy nghĩ…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận