Chương 378

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 378

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh ta lập tức đứng thẳng dậy, chậm rãi xoa gậy ánh mắt nhìn về phía cô.
“Mới đọc tin nhắn à?”
“Hả?” Lâm Diệu Diệu kinh ngạc giơ tay.
Lúc này cô mới nhìn di động, mới thấy tin nhắn Tần Mặc Thâm gửi cho cô hơn nửa canh giờ trước.
“Có thời gian mà nói, tới phòng bi a một chuyến?”
Cô cắn môi dưới “Em mới đọc, anh trai đợi đã lâu sao?”
“Vậy em là?” Tần Mặc Thâm nhíu mày, cười hỏi.
Lâm Diệu Diệu ngớ ra vì nụ cười của anh ta, hơi cụp mắt xuống, tim đập nhanh như vọt tới cổ họng.
Nhất định phải nhắc nhở anh ta sau này phải cười nhiều, đẹp gấp trăm ngàn lần khi không cười.
“Em tới cất bánh kem.”
“Bánh kem chanh ăn rấtngon.” Anh ta ͼhân thành tán thưởng.
Lông mi dài của cô hơi run lên, đôi mắt khẽ đảo, vui sướng lộ ra nhưng liên tục giấu đi.
“Em lại cắt một miếng tới, được không?”
Đôi mắt Tần Mặc Thâm sủng nịnh, kho”e miệng hơi nhếch lên, cúi đầu đáp được.
Cái đĩa sứ trắng và bánh kem chanh màu vàng đặt lên bàn nhỏ bên cạn♄, cô còn rót một cốc nước chanh cho anh ta.
“Diệu Diệu, biết đánh bi a không?”
Tần Mặc Thâm tới gần cô, đôi mắt sâu thẳm lướt qua hai gò má trắng nõn, nhìn vành tai hơi phiếm hồng của cô.
Cô bị bóng dáng anh ta bao phủ, tim đập kịch liệt hơn, nhẹ nhàng lắc đầụ
Anh ta kéo tay cô, xúc cảm mềm mại không xương trắng mịn, không khỏi khiến người ta muốn cẩn thận thưởng thức.
Anh ta ngầm nhịn xuống, dẫn cô đi tới bên cạn♄ bàn bi a “Anh dạy em.”
Anh ta vừa dịch bước, Lâm Diệu Diệu cảm nhận được cơ thể nóng bỏng lập tức dựa sát sau lưng mình.
Hơi thở mát lạnh tràn ngập trời đất bao phủ xuống, cô cảm thấy cổ họng phát khô, căng thẳng đến chua xót.
Chân dài của anh ta cong lại, đầu gối từ phía sau chống lên hai ͼhân cô, đường cong phần ͼhân căng đầy có lực dán sát vào da thịt cô, khiến hơi thở của cô gấp gáp.
“Hai ͼhân tách ra, rộng bằng vai.” Giọng nói trầm thấp vang lên sau tai cô, hơi từ tính “Chân phải đứng thẳng, ͼhân trái cong lại.”
Bờ môi của anh ta lướt qua vành tai nóng lên của cô, đúng là dịu dàng hiếm có lưu luyến “Muốn đánh quả bóng nào?”
Tinh thần của Lâm Diệu Diệu hoảng hốt, đôi mắt lướt qua mặt bàn màu xanh, lại quay trở về “Màu lam.”
Tần Mặc Thâm cười khẽ, điều chỉnh mũi ͼhân của cô, đưa gậy tới tay phải của cô, nắm tay trái của cô, giúp cô dang hai tay ấn lên mặt bàn.
“Ngón cái và ngón trỏ dán sát, tay hở ra nắm lấy mặt bàn…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận