Chương 38

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 38

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lúc này Dịch Nhữ mới thở phào nhẹ nhõm một hơi, ngoan ngoãn ăn xong bữa sáng.

Hạ Cảnh Chiêu ở trong phòng thêm một tiếng nữa, khi anh chuẩn bị rời đi, Dịch Nhữ đứng dậy khỏi ghế sô pha và nắm lấy tay áo của Hạ Cảnh Chiêu.

Cô thận trọng gãi vào lòng bàn tay Hạ Cảnh Chiêu, dùng ánh mắt như nai con nhìn anh chằm chằm: “Tối nay có thể không làm hay không…”

Cái giếng cổ trong mắt Hạ Cảnh Chiêu rung chuyển dữ dội, như thể có ai đó thả lửa từ trên không xuống, anh nghiến răng nghiến lợi và giữ bình tĩnh.

Dịch Nhữ vội vàng tiến lên một bước nhỏ, sợi xích ở mắt cá chân phát ra âm thanh va chạm mỏng manh, cánh tay mảnh khảnh ôm lấy eo anh, vùi vào lòng ngực anh.

“Quá thường xuyên… thật không thoải mái.”

Đêm đó Hạ Cảnh Chiêu đã không trở về.

Còn cử một người quản gia đến đưa một con mèo và một chiếc máy tính xách tay.

Quản gia là một người phụ nữ, trước khi vào phòng còn gõ cửa trước, lịch sự xin phép cô rồi mới bước vào.

Quần áo trên người Dịch Nhữ rất dài, giống như đang mặc váy vậy, thậm chí có thể che được mông khi cô bước đi.

Một tháng trôi qua, cuối cùng cô cũng nhìn thấy một người khác ngoài Hạ Cảnh Chiêu, khiến cô cảm thấy rất vui vẻ, khoảnh khắc nhìn thấy con mèo, tâm trạng nhàm chán đã bị cuốn đi ngay lập tức, cô hoàn toàn đắm chìm trong sự dễ thương của nó. Sự xấu hổ khi bị người ta nhìn thấy dáng vẻ này cũng giảm đi đôi chút.

“Con mèo này được hai tuổi một tháng, tên là Tiểu Đoàn Tử.”

Tiểu Đoàn Tử

Cái tên này là khi họ cùng nhau cho mèo hoang ăn ở trường đại học, trong lúc vô tình Dịch Nhữ đã nói trong tương lai muốn có một chú mèo con và sẽ đặt tên nó là như vậy.

Dịch Nhữ giật mình.

Con mèo con trước mặt kêu lên một tiếng với Dịch Nhữ.

Đó là một con mèo tam thể xinh đẹp với đôi mắt to tròn, tò mò nhìn Dịch Nhữ, khi quản gia đưa con mèo cho cô, nó không hề sợ người lạ chút nào, Dịch Nhữ điều chỉnh tư thế rồi ôm nó vào lòng, nó cũng không hề giãy giụa.

Rất thân thiết.

Cánh cửa đóng lại.

Giọng Dịch Nhữ vô thức trở nên dịu dàng hơn: “Xin chào, Tiểu Đoàn Tử.”

Đêm đó là đêm hạnh phúc nhất của Dịch Nhữ từ sau khi bị Hạ Cảnh Chiêu nhốt, Tiểu Đoàn Tử được chăm sóc rất tốt, lông trên người rất mềm mại, cả người mềm mụp, còn tuyệt vời hơn nữa chính là, cho dù Dịch Nhữ có ôm ấp lăn lộn như thế nào thì nó cũng hề bị rụng lông. Dịch Nhữ có thể chất hàn, thỉnh thoảng khi đã đắp chăn dày rồi mà vẫn cảm thấy lạnh, khi ngủ không nhịn được ôm Tiểu Đoàn Tử, nó cũng không hề vùng vẫy mà ngược lại còn phát ra tiếng ngáy gừ gừ.

Dịch Nhữ không hề buồn ngủ chút nào, âu yếm cọ cằm lên trán con mèo một lúc, lại vuốt ve một trận. Cô cũng phát hiện ra cơ chế chỉ cần nhẹ nhàng vỗ mông Tiểu Đoàn Tử, nó sẽ kêu meo meo rồi vừa nâng mông lên, vừa ngáy khò khè, dụi trán vào người cô.

Trong lúc đó, Tiểu Đoàn Tử thấy chiếc chuông đeo trên cổ cô có vẻ rất thú vị hoặc là thấy hơi ồn nên giơ móng vuốt quơ vào cổ cô.

Dịch Nhữ thừa nhận tâm trạng của mình có hơi tụt dốc, con mèo không đeo vòng cổ nhưng cô lại phải đeo vòng cổ và dây xích ở chân. Dường như Tiểu Đoàn Tử có thể nhìn mặt đoán ý, thấy sắc mặt của cô không tốt, nó cũng không bao giờ chạm vào nữa.

Giống như là một con mèo thần tiên vậy, Dịch Nhữ thích đến mức không muốn buông tay, mãi đến nửa đêm mới thả nó xuống, trước khi ngủ còn lẩm bẩm hỏi: “Chủ nhân xấu xa của em nhặt được một con mèo thần tiên như vậy ở đâu thế?”

Tiểu Đoàn Tử lười biếng kêu meo meo một tiếng, sau đó cuộn tròn ở bên cạnh Dịch Nhữ, nhắm mắt lại.

Bình luận (0)

Để lại bình luận