Chương 38

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 38

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau một hồi mây mưa cuồng nhiệt, Lý Thước thở dốc, chuẩn bị cho cú nước rút cuối cùng. Những cú thúc của anh trở nên dồn dập, sâu và mạnh đến mức Xuân Vũ cảm tưởng như anh sắp chạm tới tận tử cung mình.
Đột nhiên, Xuân Vũ sực tỉnh. Cô nhớ ra một chuyện quan trọng.
“Dừng… dừng lại!” Cô đẩy mạnh vai anh, giọng hoảng hốt. “Bao… đeo bao vào!”
Lý Thước đang ở cao trào, bị bắt dừng lại khiến anh khó chịu nhíu mày. Anh gục đầu vào vai cô, thở hổn hển: “Anh… không có bao.”
“Cái gì?” Xuân Vũ trố mắt. “Anh không có? Anh là đàn ông độc thân sống một mình mà không có bao cao su trong nhà á?”
Lý Thước ngẩng đầu lên, nhìn cô với ánh mắt vô tội (nhưng đầy ẩn ý): “Em là người con gái đầu tiên anh đưa về đây ngủ. Trước giờ anh có dùng đến đâu mà mua.”
Trái tim Xuân Vũ lỡ một nhịp vì câu nói đó, nhưng nỗi sợ mang thai nhanh chóng lấn át sự cảm động. Cô kiên quyết lắc đầu: “Không được! Em vừa mới uống thuốc xong, không thể uống nữa đâu. Thuốc hại người lắm, với lại… em sợ cảm giác đó lắm rồi.”
Nghĩ đến lần phải vào bệnh viện phá thai, nỗi ám ảnh lại ùa về khiến mặt cô tái đi. Cô đẩy anh ra, khép chặt hai chân lại: “Nếu không có bao thì không được làm tiếp. Anh rút ra đi.”
Lý Thước nhìn vẻ mặt sợ hãi của cô, biết mình không thể ép buộc. Anh thở dài thườn thượt, luyến tiếc rút cậu nhỏ sũng nước ra khỏi cơ thể ấm áp của cô.
“Nhưng mà anh… sắp ra rồi. Nó cứng ngắc thế này, em bảo anh phải làm sao?” Anh chỉ vào vật nam tính đang dựng đứng, gân guốc, đỏ au vì sung huyết, đầu khấc còn rỉ ra vài giọt dịch trong suốt.
Xuân Vũ nhìn thứ khổng lồ đó, nuốt nước bọt. Cô biết để anh chịu đựng như vậy rất khó chịu, và cô cũng thấy có lỗi.
“Hay là… anh tự giải quyết đi?” Cô đề nghị.
Lý Thước lườm cô một cái sắc lẹm: “Có vợ nằm ngay đây mà bắt anh dùng tay à? Em nhẫn tâm thế?”
Anh đảo mắt nhìn cơ thể trần trụi của cô, ánh mắt dừng lại ở đôi gò bồng đảo trắng nõn, căng tròn, đầu nhũ hoa vẫn còn đỏ hồng sau trận kích tình vừa rồi. Một ý nghĩ đen tối lóe lên trong đầu anh.
“Nếu không cho vào dưới, thì dùng chỗ này đi.” Anh vươn tay, bóp nhẹ bầu ngực cô.
“Dùng ngực á?” Xuân Vũ ngạc nhiên.
“Ừ. Ngực em đẹp thế này, mềm thế này, kẹp chắc sướng lắm.” Không đợi cô đồng ý, Lý Thước đã kéo cô ngồi dậy, dựa lưng vào đầu giường.
Anh quỳ trước mặt cô, cầm lấy hai bầu ngực cô ép sát vào nhau, tạo thành một khe rãnh sâu hun hút. Sau đó, anh đưa dương vật nóng hổi của mình vào giữa, bắt đầu cọ xát.
“A… nóng quá…” Xuân Vũ kêu lên. Da thịt nơi ngực cô vốn mỏng manh, nhạy cảm, giờ phải tiếp xúc với vật cứng rắn, thô ráp kia khiến cô rùng mình.
Lý Thước cúi xuống, nhổ một ít nước bọt lên ngực cô để bôi trơn, rồi bắt đầu di chuyển hông. Cây gậy thịt trượt lên trượt xuống trong khe ngực mềm mại, ma sát vào hai bên sườn đồi.
“Mềm quá… sướng quá…” Anh rên rỉ, mắt nhắm nghiền tận hưởng. Anh dùng tay điều chỉnh lực ép của hai bầu ngực, lúc chặt lúc lỏng, mô phỏng cảm giác như đang thâm nhập.
Xuân Vũ nhìn cảnh tượng trước mắt mà mặt đỏ tía tai. Cậu nhỏ của anh to lớn, gân guốc, cứ thụt ra thụt vào ngay dưới mũi cô. Mùi đàn ông nồng nặc xộc vào mũi. Cô cảm thấy mình như một công cụ tình dục, nhưng đồng thời cũng dấy lên một cảm giác kích thích kỳ lạ khi thấy anh đê mê vì cơ thể mình.
“Em kẹp chặt vào chút nữa đi.” Anh ra lệnh, hơi thở gấp gáp.
Xuân Vũ ngoan ngoãn dùng tay ôm lấy ngực mình, ép chặt hơn vào dương vật anh. Lý Thước gầm nhẹ, tăng tốc độ. Anh cúi xuống, hôn lên môi cô, rồi lại chuyển sang liếm láp đầu nhũ hoa đang lộ ra bên cạnh dương vật.
“Bắn… anh sắp bắn…”
Anh thúc mạnh vài cái nữa, rồi rùng mình, bắn một dòng tinh dịch trắng đục, nóng hổi lên ngực cô, lên cổ cô, thậm chí dính cả lên cằm cô.
Xuân Vũ nhắm mắt lại, cảm nhận chất lỏng ấm nóng chảy tràn trên da thịt mình. Mùi tanh nồng đặc trưng lan tỏa trong không khí.
Lý Thước thở hắt ra, gục đầu vào vai cô. Anh dùng ngón tay quệt một ít tinh dịch trên ngực cô, đưa lên miệng nếm thử, cười gian tà: “Ngon tuyệt. Lần sau anh sẽ bắn lên mặt em nhé?”
“Biến thái!” Xuân Vũ đẩy anh ra, vớ lấy khăn giấy lau vội, nhưng trong lòng lại không hề thấy ghê tởm như cô tưởng.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận