Chương 38

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 38

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thiên Dục của cô, từ nhỏ đến lớn vẫn cố chấp như vậy, không chịu gọi cô là “Chị hai”, coi như cô có lớn tiếng, hắn cũng chưa từng thỏa hiệp! Hắn đã từng nói, đối với hắn, cô vĩnh viễn sẽ không là chị hai, bởi vì hắn yêu cô, hắn muốn cô làm người phụ nữ của hắn.

Nhưng hắn đã quên những lời mình nói, cũng đã quên cô.

Tai nạn giao thông năm ấy đã làm não bộ bị tổn thương, xuất hiện tình tiết mất trí nhớ y hệt trong phim. Hắn nhớ mọi người, lại chỉ quên mình cô, còn có tất cả quá khứ của cô và hắn…

Sau khi xuất viện, hắn biết cô là chị gái của hắn, thế là hắn lễ phép gọi cô “Chị hai”.

Không có ai biết, mỗi lần khi nghe hắn gọi cô là “Chị hai”, cô cam tâm tình nguyện biến mất khỏi thế giới này. Cho đến khi đó, cô mới biết mình thống hận hai chữ này như thế nào… Cô không cần làm chị gái của hắn, cô không cần! Tại sao đến thời khắc kia cô mới hiểu ra, cho tới bây giờ cô cũng không bao giờ muốn làm chị gái của hắn!

Nhưng là, tất cả đều đã muộn! Khi hắn yêu cô, cưng chiều cô, cô trốn tránh. Đợi đến khi cô hiểu được lòng mình… thì trong thế giới của hắn, không còn có “Thẩm Thiên Vi”, chỉ có hai chữ “Chị hai” buồn cười này.

“Vi Vi, con có khỏe không?” An Vịnh Tâm sờ sờ cái trán Thẩm Thiên Vi “Sắc mặt con xem ra không tốt lắm.”

“Con không sao.” Thẩm Thiên Vi cuối cùng cũng nén tức giận xuống kéo ra nụ cười, mắt đẹp nhìn Thẩm Thiên Dục ẩn chứa tình yêu say đắm “Trở lại là tốt rồi, ba mẹ cũng rất nhớ em.”

Ý cười trong tròng mắt đen không giảm, chỉ là có chút đùa giỡn hỏi, “Vậy còn chị?”

“Cái gì?” Thẩm Thiên Vi liền giật mình hô lên.

“Ba, mẹ rất nhớ em, mà chị là chị gái của em, không phải cũng nên nhớ em sao?” Thẩm Thiên Dục hỏi.

“… Nghịch ngợm.” Thẩm Thiên Vi dịu dàng mà thở dài nói.

Nhớ hắn sao? Không, cô không dám nhớ…

Từ nhiều năm trước cho đến bây giờ, cô không dám nghĩ đến hắn, sợ nghĩ đến hắn cô sẽ mất đi dũng khí sống tiếp.

Khi hắn quên cô, lại đột nhiên bị cử ra nước ngoài du học, trường học lấy toàn bộ học phí làm thành học bổng, hỗ trợ hắn qua mỹ học lên thạc sĩ, cô cũng không dám nhớ hắn, cô sợ nhớ tới hắn sẽ cảm thấy phía trước là một mảnh hắc ám, cảm thấy không còn ý nghĩa để sống.

Thiên Dục, chị làm sao có thể nhớ em?

“Đừng quậy nữa, về nhà đi!” An Vịnh Tâm mặt không biến sắc nói sang chuyện khác.

“Thiên Dục!” Một thanh âm nữ tính dễ nghe đột nhiêm vang lên phía sau họ.

Lúc tất cả mọi người còn chưa phản ứng kịp thì một vị mỹ nữ với mái tóc màu hạt dẻ, đôi mắt mị hoặc với tròng mắt xanh lá đã tiến lên hôn lên gương mặt của Thẩm Thiên Dục.

“Đây là…” An Vịnh Tâm lo lắng nhìn Thẩm Thiên Vi, vội vàng hỏi con trai mình.

Thẩm Thiên Dục câu môi mỏng cười khẽ, tự nhiên nói: “Thượng Quan Hi, là bạn tốt nhất của con ở Mỹ.”

“Con chào bác trai, bác gái.” Thượng Quan Hi nhìn An Vịnh Tâm và Thẩm Tư Kiều lộ ra nụ cười duyên dáng.

“Chào con.” An Vịnh Tâm và Thẩm Tư Kiều đều không thể không thừa nhận, bọn họ đối với cô gái này có ấn tượng vô cùng tốt. Nói thật, cô gái này có chút không đơn giản…Cái loại ác ma này, quả thật là đồng loại với con trai nhà mình.

Thượng Quan Hi thấy Thẩm Thiên Vi, chớp chớp con ngươi màu xanh lá, cười lên: “Chị nhất định là Thẩm Thiên Vi, chị gái Thiên Dục, phải không?”

Thẩm Thiên Vi đang ngây người thì bị điểm danh có chút giật mình, cô lấy lại tinh thần, lễ phép cười nói “Chào em.”

“Hắc hắc, chị không giống chị gái của Thiên Dục một chút nào, ngược lại giống em gái của hắn hơn, tóc đen, mắt đen, thật sự rất đẹp giống như búp bê.” Thượng Quan Hi làm như vô tâm nói, thế nhưng trong mắt đẹp cũng không che giấu được mười phần hứng thú.

“Xem ra cô rất rãnh rỗi” Thẩm Thiên Dục đột nhiên cười lên nhưng trong lòng không cười lành lạnh nói.

Bình luận (0)

Để lại bình luận