Chương 38

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 38

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lồng ngực cô phập phồng, thở dốc từng hơi, mí mắt nặng trịt không thể mở nổi.

Nghiêu Thần giơ tay vén những sợi tóc đang dính trên mặt cô ra, bàn tay chạm lên vết bầm trên má cô và nói: “Nhớ kỹ bài học lần này.”

“Biết chưa?”

Tô Từ không còn sức gật đầu, cánh môi mấp máy phát ra một chữ: “Vâng…”

Nghiêu Thần bế cô ra khỏi bồn tắm, những hỗn hợp trắng đục đang chảy ra không ngừng từ tiểu huyệt của cô gái rồi nhỏ xuống bồn tắm.

Khi vừa nghe tin con gái mình đã làm Nghiêu Thần bị thương.

Cha mẹ Tô lập tức đặt vé máy bay, bay đến đó.

Nghiêu Thần và Tô Từ đang ở bệnh viện quốc tế của Hawaii.

Cô không ngờ cha mẹ mình sẽ đến đây, vội vàng đứng dậy khỏi ghế, gương mặt sợ hãi nhìn bọn họ.

Cha mẹ Tô liếc cô một cái, bỏ qua vết bầm trên mặt và cánh tay đang bó bột của cô mà đi tới bên giường bệnh của Nghiêu Thần, quan tâm hắn.

“A Thần, vết thương của con có nặng ko?”

Nghiêu Thần cười với bọn họ, lễ phép đáp: “Vết thương không quá nặng, dì chú đừng trách em ấy.”

Câu nói cuối cùng của hắn giống như đang đem hết tất cả lỗi lầm đều đổ lên đầu Tô Từ.

Khiến bọn họ trách cứ cô.

Mẹ Tô lập tức quay đầu lớn tiếng trách Tô Từ: “Tại sao con lại làm thế hả, bình thường mẹ đã dặn dò con như thế nào.”

Tô Từ cúi đầu, không đáp.

Tuy cha Tô không lên tiếng trách cô nhưng Tô Từ có thể nhìn thấy ánh mắt tức giận của ông.

Trái tim cô lạnh giá, vốn dĩ cô đã biết cha mẹ luôn đặt Nghiêu Thần lên trước mình, thì cớ gì bây giờ lại buồn bã.

Nghiêu Thần nhìn bàn tay của cô, nói: “Nhưng con cũng đã không kiềm chế được tức giận nên khiến em ấy bị thương.”

“Con thành thật xin lỗi chú và dì.”

Giọng nói của hắn rất nhẹ, còn mang theo sự hối lỗi chân thành.

Cha Tô lập tức đáp: “Con không có lỗi.”

Mẹ Nghiêu cũng gật đầu đồng ý: “Đúng vậy, con bé bị như vậy là đáng đời, nếu gặp người khác chắc nó đã bị đánh phải nhập viện rồi.”

Lời nói của bọn họ như từng nhát dao đâm vào trái tim cô, khiến nó chảy máu đầm đề.

Trước khi cha mẹ Tô ra về, bọn họ đã gọi Tô Từ ra để nói chuyện riêng.

Vừa ra tới ngoài Tô Từ đã nghe tiếng trách cứ của mẹ mình: “Con bị điên sao, dám làm thằng bé bị thương.”

Tô Từ chịu hết nổi, cô đột nhiên ngẩng đầu để bọn họ có thể nhìn thấy vết bầm thật to trên mặt mình.

Cô nhịn khóc, hỏi bọn họ: “Cha mẹ có biết tại sao con phải làm như vậy không?”

Cha Tô nhíu mày nói: “Thằng bé làm gì con?”

Tô Từ run rẩy nói ra: “Anh ấy muốn làm chuyện xấu hổ với con ngay ở bên ngoài, cho nên con mới…”

“Có như vậy thôi sao?”

Tô Từ còn chưa dứt lời thì đã bị giọng nói mẹ Tô cắt ngang.

Nước mắt cô chảy xuống sau khi nghe thấy câu nói tiếng theo của bà.

“Có như vậy mà con lại khiến thằng bé bị thương à.”

Bên ngoài phòng bệnh, Tô Từ chết trân nhìn mẹ mình.

Mẹ Nghiêu lại tiếp tục nói: “Dù sao tương lai hai con cũng sẽ kết hôn với nhau, bây giờ A Thần có muốn làm gì cứ con cứ việc chiều nó, như vậy thì càng tốt chứ sao.”

“Nhưng con lại làm thằng bé bị thương, con có nghĩ tới hậu quả không hả?”

“Nếu nhà họ Nghiêu tức giận, hủy bỏ hôn ước này thì Tô thị, Tô gia sẽ ra sao?”

“Sao con không chịu suy nghĩ cho cha mẹ, nếu Tô thị sụp đổ thì con có biết cha mẹ sẽ không thể ngẩng đầu trong cái giới này nữa hay không, mặt mũi dòng họ của chúng ta biết để ở đâu.”

“Con hi sinh bản thân một chút sẽ chết sao hả Tô Từ.”

Gương mặt Tô Từ bàng hoàng, bên trong đôi mắt là một hồ nước tĩnh mịch, cô đột nhiên nở nụ cười thật thê lương.

“Ha… ha..”

Nước mắt theo những tiếng cười lăn xuống trên gò má.

Vốn dĩ cô đang muốn thử lòng cha mẹ mình. Nên mới nó là Nghiêu Thần muốn “động” vào cô nhưng thật ra chuyện gì hắn cũng đã làm hết rồi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận