Chương 38

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 38

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lúc này Tô Du xoay người, đè Tần Tử Mạt xuống dưới, trong nháy mắt vị trí của bọn họ đã thay đổi. “Hả?”

Tần Tử Mạt ngơ ngác nhìn Tô Du, không biết tại sao mình lại trở thành người nằm dưới. “Đến lượt tôi.” Tô Du mỉm cười với Tần Tử Mạt, khí chất dụ hoặc mê người của cô trước đó hoàn toàn biến mất, sự tấn công của cô mãnh liệt đến mức khiến người ta run rẩy, âm hộ chảy nước.

Tô Du dễ dàng tách rộng hai chân Tần Tử Mạt, chen người vào, cô cười hỏi: “Nhóc con đã rửa sạch âm hộ chưa?”

“Dì… Dì thù dai thế…”

Tần Tử Mạt giả vờ khóc, sau đó cô mới hiểu tại sao Tô Du lại đột nhiên hưng phấn đè lên người mình, hoá ra do trước đây cô quá kiêu ngạo. “Ừ.” Tô Du đồng ý với nhận định của Tần Tử Mạt, cô cúi đầu nhìn rừng rậm tươi tốt của Tần Tử Mạt, trong mắt lóe lên tia sáng.

Tô Du cầm quả dâu tây trên bánh kem, đặt vào đùi Tần Tử Mạt, trượt dần về phía khu vực bí ẩn nấp dưới bụi cỏ kia.

Dâu tây dưới nhiệt độ phòng lạnh ngắt, khi đặt lên làn da mềm mại ấm áp của Tần Tử Mạt, lập tức nổi lên một tầng da gà mỏng. “A, cái gì vậy?

Lạnh quá…” Tần Tử Mạt bị vật thể lạnh lẽo không xác định làm cho hoảng sợ đến mức không cách nào trốn tránh, hai chân dạng ra khẽ run lên, vô thức rên rỉ: “Ưm… ” “Thứ để nhét vào cơ thể bạn nhỏ.”

Tô Du đáp.

Hả?

Tô Du đang cầm cái gì tiến đến vậy?

Tần Tử Mạt lập tức hoảng sợ, đầu óc choáng váng, đâu còn phong thái đại sát tứ phương lúc mới đến nữa.

Về phương diện sinh lý, cái lỗ nhỏ giữa hai chân Tần Tử Mạt chẳng biết vì sợ hãi hay là vì quá hưng phấn mà run lên tràn ra vài giọt nước tươi ngon.

Tần Tử Mạt bất lực nhúc nhích mông, cố gắng tránh né sự xâm nhập của đồ vật trong tay Tô Du.

“Đừng mà…”

Quả dâu tây phủ đầy tuyết để lại một vệt kem trắng sữa trên chân Tần Tử Mạt, cuối cùng chạm vào môi âm hộ non mềm của cô.

Hai mảnh thịt hàu của Tần Tử Mạt căng mọng tươi non mà quả dâu tây trong tay Tô Du cũng đỏ mọng nước, hai bên chạm vào nhau, khó có thể phân biệt là dâu mọng nước hơn hay là thịt hàu của Tần Tử Mạt ngọt ngào hơn. “Tôi thấy bé con dưới này rất muốn ăn dâu nha.”

Tô Du cúi người xuống gần đùi Tần Tử Mạt, cẩn thận quan sát cửa động ngập nước đang điên cuồng co bóp, Tô Du cầm quả dâu tây nhỏ, cố ý dùng đầu nhọn của quả dâu tây quét nhẹ lối vào hang động.

Bị đùa giỡn vài lần như thế, lỗ nhỏ tràn đầy nước.

“A, là dâu tây!”

Tần Tử Mạt bị trêu chọc đến đỏ mặt, cuối cùng cũng đoán ra thủ phạm gây sự.

Cô nghĩ đến thứ trái cây đỏ mọng kia được nhét vào nơi riêng tư nhất của mình, tiến dần vào cơ thể, một cảm giác trái đạo đức vi diệu khiến Tần Tử Mạt thấy hưng phấn khó tả.

Mày có phải là biến thái không, Tần Tử Mạt?

Bình luận (0)

Để lại bình luận