Chương 38

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 38

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Ký Túc Xá Và Bí Mật Động Trời
Tháng 9, mùa thu Bắc Kinh trời xanh ngắt, không khí mát mẻ dễ chịu. Cả gia đình họ Cố “khăn gói quả mướp” hộ tống Cố Minh Mộng nhập học. Sau một chuyến du lịch “xuyên Việt” từ Nam ra Bắc, họ đặt chân đến thủ đô.
Cố Minh Mộng học chuyên ngành Quan hệ công chúng tại một trường đại học hạng hai khá có tiếng. Ký túc xá của cô là phòng 4 người, tiện nghi và sạch sẽ.
Mẹ Cố xăng xái giúp con gái dọn dẹp giường chiếu, treo rèm, sắp xếp quần áo. Bà leo lên giường tầng trên thoăn thoắt, vừa làm vừa lải nhải dặn dò đủ thứ chuyện trên đời, từ việc ăn uống, ngủ nghỉ đến việc chọn bạn mà chơi.
“Ở đây không như ở nhà đâu, phải tự lập, đừng có tiêu hoang, cũng đừng để ai bắt nạt mình, nghe chưa?”
Trong khi đó, ba Cố và Cố Minh Hạo bị “trục xuất” ra ngoài hành lang đứng đợi vì đây là khu vực nữ sinh. Cố Minh Mặc thì dắt tay Cố Thượng Hàn đi thám hiểm xung quanh phòng, tò mò sờ mó vào cái máy sưởi hiện đại mà ở miền Nam không bao giờ thấy.
Cửa phòng mở ra, những người bạn cùng phòng lần lượt xuất hiện.
Tống Y Y, một cô gái có khuôn mặt tròn xoe như bánh bao, đôi mắt to tròn lấp lánh, giọng nói lanh lảnh như chim hót. Cô ấy đến từ Tứ Xuyên, mang theo cả vali toàn đặc sản cay nồng.
Tông Lệ, cô gái cao kều 1m75, người Đông Bắc, ít nói, lạnh lùng nhưng hành động lại rất dứt khoát, ga lăng xách đồ giúp mọi người như một “soái tỷ”.
Ngô Thiên Ngọc, cô gái nhỏ nhắn như học sinh cấp 2, người Giang Nam, giọng nói ngọt ngào, dịu dàng, nhưng lại là một “bà nội trợ” chính hiệu, vừa đến đã lôi ra bộ dụng cụ nấu ăn mini giấu kín.
“Chào mọi người! Tớ là Cố Minh Mộng, đến từ miền Nam.” Cố Minh Mộng mỉm cười giới thiệu.
Tống Y Y nhìn chằm chằm vào hai đứa nhỏ đang chơi ở góc phòng, rồi chỉ vào Cố Thượng Hàn hỏi: “Cậu có em trai em gái sinh đôi à? Dễ thương quá!”
Cố Minh Mộng thản nhiên đáp, không chút giấu giếm: “Bé gái là em gái tớ. Còn bé trai là con trai tớ. Em trai tớ đang đứng ngoài hành lang.”
Cả phòng rơi vào trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối trong 3 giây. Mẹ Cố đang gấp chăn cũng khựng lại, nín thở chờ đợi phản ứng.
“Cái gì cơ?” Tống Y Y hét lên, mắt trợn tròn như hai quả trứng gà. “Cậu… cậu có con rồi á? Con trai cậu sống ở đây luôn hả?”
“Không, thằng bé ở nhà với ba mẹ tớ. Hôm nay chỉ đến tiễn tớ thôi.” Cố Minh Mộng cười, thấy phản ứng của bạn bè thật thú vị.
Ngô Thiên Ngọc, người có vẻ từng trải nhất vì đã giúp mẹ chăm em sơ sinh, tiến lại gần, quan sát Cố Thượng Hàn rồi gật gù: “Thằng bé kháu khỉnh thật. Nhìn là biết được chăm sóc tốt. Cậu… giỏi thật đấy.”
Sau cú sốc ban đầu, các cô gái trẻ nhanh chóng bị vẻ đáng yêu của Cố Thượng Hàn chinh phục. Họ vây quanh thằng bé, nựng má, cho kẹo, hỏi han đủ thứ chuyện.
“Ba đứa bé đâu? Anh ấy có đẹp trai không?” Tống Y Y tò mò hỏi, nhưng ngay lập tức bị Ngô Thiên Ngọc bịt miệng lôi ra chỗ khác.
“Đừng có hỏi lung tung! Cậu không thấy cô ấy chỉ nhắc đến con mà không nhắc đến bố nó sao?” Thiên Ngọc thì thầm cảnh cáo.
Cố Minh Mộng cảm thấy nhẹ nhõm. Bạn cùng phòng của cô tuy mỗi người một tính cách, nhưng đều là những người tốt bụng và biết điều. Họ nhanh chóng chấp nhận sự thật “động trời” này và thậm chí còn giúp cô che giấu nó với những người khác trong trường.
Cuộc sống đại học bắt đầu một cách suôn sẻ và đầy màu sắc. Cố Minh Mộng hòa nhập nhanh chóng, tham gia các câu lạc bộ, đi học, đi chơi cùng hội chị em. Cô cảm thấy mình như được sống lại tuổi thanh xuân một lần nữa, tự do và phơi phới.
Cho đến một ngày, Tống Y Y chạy hồng hộc về phòng, tay cầm tờ rơi, mặt đỏ bừng vì phấn khích:
“Mọi người ơi! Tin hot! Tin hot! Trường mình có mở lớp tự chọn tiếng Ý! Giảng viên là một nam thần siêu cấp đẹp trai! Nghe đồn là thạc sĩ từ Thanh Hoa sang dạy thỉnh giảng đấy! Đăng ký mau kẻo hết chỗ!”
Cố Minh Mộng đang nằm đắp mặt nạ, nghe thấy hai chữ “tiếng Ý” và “Thanh Hoa” thì tim bỗng hẫng đi một nhịp. Một linh cảm chẳng lành len lỏi trong tâm trí cô. Chẳng lẽ…
“Thôi, tớ không học đâu. Tớ ghét tiếng Ý.” Cô từ chối.
“Đi mà! Đi với tớ! Một mình tớ buồn lắm!” Tống Y Y nài nỉ, lay lay tay cô. “Nghe nói thầy giáo đẹp trai như minh tinh điện ảnh luôn! Đi ngắm trai thôi cũng được mà!”
Cuối cùng, không chịu nổi sự nhõng nhẽo của cô bạn, Cố Minh Mộng đành tặc lưỡi đồng ý. “Thôi được rồi, đi thì đi. Nhưng nếu ông thầy xấu trai thì cậu chết với tớ.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận