Chương 38

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 38

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hiểu Lan Yên biết điều, lòng buồn cũng kìm lại, nhìn nụ cười trên môi bác gái hướng mình đầy gượng gạo, liền lên tiếng nho nhỏ, giọng cất lên vẫn còn khó khăn nỗ lực, nhưng đã dễ nghe hơn nhiều:

– Con chào bác… Cậu… cậu chủ ạ…

Bác Trần tươi cười nhìn cô, định nói gì đó lại bị âm thanh tiếng kêu của Vương Thiên Nhi xen vào:

– A… Á…

Vương Hàn vừa nghe tiếng kêu thì vội vươn tay đỡ lấy eo Vương Thiên Nhi, giọng nói không nghe rõ cảm xúc, nhưng đặt trong hoàn cảnh thì vẫn là ngập tràn quan tâm:

– Làm sao vậy?

– Không, em không sao, là không để ý, suýt trượt chân thôi mà…

Miệng hoa thì cười thoải mái, nhưng gương mặt thì tỏ ra nhăn nhó khó khăn vô cùng. Ai không biết nhìn vào lại tưởng tiểu thư đau ốm vẫn mà gắng gượng để làm vui lòng mọi người, có khác nào ý ám chỉ bác Trần dìu cô ta mà không để ý đâu cơ chứ?

Vương Thiên Nhi tới gần sofa, ánh mắt dò xét khó chịu dành tặng riêng cho Hiểu Lan Yên. Cô biết ý, vội đứng dậy khỏi ghế, nhỏ giọng:

– Chào Vương tiểu thư…

Vương Thiên Nhi ngồi nhanh xuống ghế, bộ dáng vẫn thanh tao vô cùng. Hướng tới bác Trần cười hiền dịu:

– Bác Trần, tôi bỗng dưng chóng mặt quá, bác có thể massage một chút giúp tôi không?

Làm sao bác Trần có thể từ chối, đương nhiên vâng dạ rồi vòng ra sau đầu Vương Thiên Nhi xoa bóp. Vương tiểu thư hình như còn chưa thỏa mãn, chợt nhớ ra điều gì, liền đưa mắt nhu tình về phía Vương Hàn nhỏ nhẹ nói:- Hàn, em bỗng nhiên muốn ăn canh rau củ hầm móng giò, liệu cô Hiểu có thể làm cho em ăn không?

Vương Hàn liếc qua Hiểu Lan Yên, trầm giọng:

– Em muốn ăn có để gọi mang tới, sao phải nhờ người làm.

Vương Thiên Nhi mỉm cười hiền lành, giọng nói giờ còn mang chút nũng nịu:

– Anh thật… người ta là muốn ăn vị nhà làm [Tác giả: Sữa chua vinamilk – vị ngon nhà làm, ngon như nhà làm:v], gọi ngoài thì em làm sao còn nói nữa, có giúp việc để làm gì chứ.

Hiểu Lan Yên nghe xong liền cười ngu, lên tiếng:

– Vương tiểu thư yên tâm, cô muốn ăn, tôi đương nhiên làm.

Nói xong liền chạy ngay vào trong bếp. Nói là chạy, nhưng bộ dáng thì chỉ là đang cố gắng đi nhanh hơn lê lết một chút thôi. Cô mở tủ lạnh, thấy móng giò, rau củ, dao thớt đều đã đầy đủ, liền không nghĩ nhiều mà nhanh chóng bất đầu lấy rau củ ra xắt miếng.

Đang định cầm lên con dao sắc bén, Hiểu Lan Yên lại chợt nhận ra, tay phải mình đang băng bó chằng chịt, biết phải nấu nướng làm sao bây giờ? Suy nghĩ một hồi, thôi thì đành dùng tay trái vậy.

Nhưng nghĩ là một chuyện, mà làm lại là một truyện khác nha! Thực sự là khó không tưởng được, Hiểu Lan Yên đâu có thuận tay trái chứ? Xắt rau củ thì miếng to miếng nhỏ, lại còn chậm như rùa. Lại nói tới chặt móng giò, con dao cũng không phải nhẹ nhàng gì, cộng với lực đạo yếu hơn sên ở tay Hiểu Lan Yên, bốn năm nhát mới cắt ra được một khúc, thì quả thực đúng là… thảm hại!

Vất vả mãi tới lúc múc ra “thành phẩm”, Hiểu Lan Yên cố lắm mà mỗi lần múc ra chỉ được có chút nước hầm. Ôi chao! Xem ra đợi ăn được rau củ hầm móng giò của cô, người ta cũng đã ngủ được nửa ngày rồi. Hiểu Lan Yên thở phào nhẹ nhõm, ngắm nhìn bát canh… không mấy đẹp mắt của cô, nhưng thôi, cũng tạm chấp nhận, cô đã nỗ lực lắm rồi đấy!

Ấy vậy mà, đau khổ lắm cơ! Cả nửa cuộc đời này, Hiểu Lan Yên mang ra đánh cược để bê bát canh giò heo chết tiệt lên cho “nàng công chúa say ngủ” trên lầu. Ừ thì, nhìn thấy cảnh nam nữ ôm ấp nhau, người ngồi ôm cổ người đứng là một chuyện đi. Đằng này Vương tiểu thư kia, vừa nhìn thấy Hiểu Lan Yên liền chán ghét. Công nhận là bát canh của cô trông cũng khó ưa thật, nhưng có cần phải cố ý hất đổ như vậy không?

Đứng ở góc độ kia, Vương Hàn chỉ biết rằng bát canh nóng hổi vì vô tình mà rơi xuống. Hơi nóng bốc lên nghi ngút, Vương tiểu thư nhăn nhó kêu nóng, nước mắt chắc cũng sắp chảy xuống rồi, vậy mà bộ dạng vẫn là cố chịu đựng hướng Vương Hàn lên tiếng:

Bình luận (0)

Để lại bình luận