Chương 38

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 38

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trước đây cô thích một minh tinh nhiều năm, nhưng từ khi biết ngôi sao kia có tác phong riêng tư không sạch sẽ là hay quyến rũ fan, trong nháy mắt sự yêu thích của cô tan biến luôn.

Nghĩ như vậy, đầu óc Tạ Linh Lăng thông suốt.

Có lẽ thời tiết tốt, nên hôm nay kinh doanh không tệ.

Tạ Linh Lăng đã nhận được một lô hoa từ hậu cần và sắp xếp nó một cách có trật tự. Đang quay lưng lại với cửa, cô nghe thấy tiếng chuông của một người khách đang đẩy cửa vào, thản nhiên nói: “Xin chào.”

Vị khách kia vẫn chưa mở miệng nói chuyện, Tạ Linh Lăng đang bận việc trong tay theo bản năng quay đầu lại.

Đó là Vu Triều.

Vu Triều đứng trước chậu hoa hướng dương, anh nghiêng người. Anh quay sang đối mặt với Tạ Linh Lăng, hôm nay anh mặc một chiếc áo phông trắng tinh bên dưới là áo sơ mi vải lanh Nhật Bản, một chiếc quần jean giản dị và một đôi giày thể thao ở phần thân dưới. Trang phục rất sạch sẽ, nhưng cũng không kém phần trẻ trung.

Cho tới nay cảm giác Vu Triều dành cho Tạ Linh Lăng luôn là hơi thở tỏa sáng ánh mặt trời như thế này, ở tuổi này các bạn cùng trang lứa đã bắt đầu béo lên trông thấy, nhưng anh thì hoàn toàn không có.

Có lẽ là nhận ra ánh mắt của Tạ Linh Lăng, Vu Triều ngẩng đầu lên nói với cô: “Hoa hướng dương lần trước em tặng tôi đều đã héo rồi.”

Tạ Linh Lăng phản bác: “Làm sao có thể, nếu như bình thường mỗi ngày thay nước, bây giờ trời còn lạnh chắc chắn có thể nuôi được ba đến bốn tuần.”

Vu Triều vẻ mặt chắc chắn: “Héo rồi, tôi muốn mua lại. ”

“Được rồi.” Tạ Linh Lăng đi tới, lại hỏi: “Có phải mỗi ngày anh không thay nước không? Nếu không tôi sẽ cung cấp cho anh một ít chất bảo quản để anh có thể thay nước ba bốn ngày một lần.”

Vu Triều gật đầu, trên mặt mang theo ý cười: “Ừ, cảm ơn. ”

Một bó hoa hướng dương cũng không đắt, lúc Vu Triều trả tiền Tạ Linh Lăng cũng không khách khí.

Thật ra lần trước Tạ Linh Lăng đưa cho Vu Triều bó hoa hướng dương đã khô héo hoàn toàn, nó không những không bị khô mà còn bởi vì Vu Triều chăm sóc cẩn thận nên vẫn tươi mới chói mắt. Nhưng mà Vu Triều là một thẳng nam, thật sự tìm không ra chủ đề gì để giao tiếp cùng Tạ Linh Lăng. Vòng tròn xã hội của họ khác nhau, nếu như anh vĩnh viễn không hành động, e rằng cả đời hai người sẽ không còn cơ hội nào nữa.

“Bệnh cảm của em đã đỡ chưa?” Vu Triều hỏi.

Tạ Linh Lăng cúi đầu gói hoa, nhẹ nhàng trả lời: “Đỡ rồi. ”

Đều là người trưởng thành, cô cũng biết mục đích hôm nay của Vu Triều không thuần khiết, trước khi Vu Triều mở miệng, Tạ Linh Lăng lên tiếng trước: “Tuy nhiên, gần đây tôi không có nhu cầu phương diện đó. ”

Vu Triều nở nụ cười, thân thể dựa vào trên bàn nghiêng đầu nhìn Tạ Linh Lăng: “Ý em là nhu cầu phương diện nào? ”

Trời đã chạng vạng tối, một tia nắng xiên rọi vào cửa hàng hoa, trong không gian rộng vài mét vuông đầy cỏ cây hoa lá xanh tươi, dường như đây chính là tâm điểm.

Ánh sáng không thiên vị này vừa chiếu vào cơ thể Vu Triều, khiến anh trở nên dịu dàng hơn.

Tạ Linh Lăng trừng mắt nhìn Vu Triều, đem bó hoa hướng dương nhét vào trong ngực anh đồng thời nói: “Không có gì cả! ”

Khi Vu Triều cầm lấy bó hoa, đồng thời nắm lấy cổ tay Tạ Linh lăng, hai người đang ở rất gần nhau, ánh sáng vốn dĩ thuộc về Vu Triều đã lan sang cơ thể Tạ Linh Lăng.

Hơi thở của anh đến gần, giọng nói trầm thấp: “Có muốn hẹn không? ”

Tạ Linh Lăng biết rõ còn cố ý hỏi: “Hẹn cái gì? ”

Bầu không khí lúc này tuy không tốt nhưng chắc chắn cũng không tệ. Nội tâm Tạ Linh Lăng thoáng chốc buông lỏng, cô biết rõ kỹ xảo vụng về của Vu Triều, nhưng cô nhịn không được bị hấp dẫn.

Cửa hàng đột nhiên bị dùng sức đẩy ra, tiếng chuông treo trên cửa vang lên mấy lần.

Tạ Linh Lăng theo bản năng vỗ tay Vu Triều ra, xoay người nhìn thấy Tạ Ôn Vi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận