Chương 38

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 38

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chươռg 38 Cô muốn về nhà mẹ đẻ
Vẻ ửng hồng của Lâm Thanh Thanh vừa phai đi lại lần nữa trở về trên hai gò má cô.
“Vô liêm sỉ ” Cô tức giận mắng một câu, Triệu Tranh lại tỏ vẻ không đau không ngứa, tiếp tục vây cô lại bên dưới người anh.
Vẻ mặt buồn bực như lúc này của cô, thế nhưng lại mang the0 một phong vị khác.
“Ừ, tôi vô liêm sỉ vậy đấy. Vợ cũng sắp bay mất rồi, liêm sỉ với mặt mũi thì có ích gì chứ? Triệu Tranh tiếp tục giở trò lưu manh, bất kể Lâm Thanh Thanh có làm gì, anh cũng nhất quyết không tha cho cô.
Hôm nay, anh nhất định phải biết câu trả lời cho bằng được.
Lâm Thanh Thanh thật sự không lay chuyển được anh, hơn nữa giữa lúc hai người họ đang tranh cãi như vậy, cô lại rõ ràng cảm giác được côn thịt thô to dán giữa hai ͼhân cô đang cấp tốc biến lớn lên.
Nghĩ đến sự ngang ngược vừa rồi của anh, cô không khỏi cả người run lên, sợ anh lại lần nữa áp tới.
Lâm Thanh Thanh chỉ có thể nhắm mắt lại, nói “Bởi vì tôi sợ khi làm chuyện đó với anh, tôi sẽ không thể kiểm soát bản thân được ”
Lâm Thanh Thanh vừa nói xong, cả căn phòng đột nhiên trở nên yên tĩnh, yên tĩnh đến mức ngay cả không khí cũng như ngưng lại.
Lâm Thanh Thanh từ từ mở mắt, cô phát hiện Triệu Tranh đang ngơ ngác nhìn mình “Chỉ vì điều này á?”
“Nếu không thì vì cái gì nào?” Mặt cô đã đỏ đến không thể tả, giống như quả đào chín mọng, chọc một cái liền chảy ra nước “Tôi nói rồi đấy, giờ anh có thể để cho tôi ngủ được chưa?”
“Thực sự là không phải bởi vì em giận tôi hay là vì em ghét tôi à?” Triệu Tranh không thể tin nổi, anh tiếp tục hỏi.
“Không phải, tôi phải nói bao nhiêu lần nữa đây hả?”
Lúc này, trái tin vẫn luôn tre0 ngược trên cao của Triệu Tranh mới dần dần về lại chỗ cũ. Thì ra là do nguyên nhân đó nên cô mới luôn phớt lờ anh, chỉ trách anh trước nay chưa từng nghĩ đến phía cạnh này. Anh không ngờ da mặt cô lại mỏng đến vậy, ngay cả tiếng kêu giường cũng nghĩ thành không thể kiểm soát được mình.
Lâm Thanh Thanh đẩy anh ra, túm lấy cái chăn rồi đắp lên người mình, nghiêng người đưa lưng về phía anh, nhắm mắt ngủ.
Triệu Tranh vươn tay muốn ôm lấy cô, lại nghĩ đến bộ dạng buồn bực bất lực của cô lúc vừa rồi. Nếu lúc trước cô không tức giận, thì bây giờ cô hẳn là tức giận thật rồi.
Ngay cả ổ chăn cũng không thèm nằm cùng anh nữa luôn.
Triệu Tranh một mình nằm ở ngoài ổ chăn, nhưng tɾong lòng lại không còn phiền muộn nữa. Vợ anh không ghét anh, thậm chí bị anh “yêu thươռg” còn chẳng thể khống chế nổi mình cơ mà. Nghĩ vậy, Triệu Tranh không khỏi nở nụ cười.
Xem ra hết thảy đều do anh nghĩ nhiều rồi…
Khi Lâm Thanh Thanh tỉnh dậy thì trời đã chạng vạng tối rồi. Cô vậy mà lại bị Triệu Tranh lăn lộn đến nổi ngày đêm điên đảo, ngày ngủ đêm thức Cô đứng dậy xuống giường, đống hỗn độn trên người đã sớm được anh lau chùi sach sẽ.
Lâm Thanh Thanh mở rương gỗ ra để thu dọn quần áo. Ước chừng hai ngày nữa em trai cô sẽ xuấtviện, cô muốn về nhà một chuyến, xem có cần cô ở lại hai ngày để giúp chăm sóc nó không.
Một tháng sau cô phải đi nhập học rồi, sau đó thì phải đợi đến kỳ nghỉ thì mới có thể quay lại được.
Khi Triệu Tranh về nhà, vừa vặn nhìn thấy một màn như vậy Lâm Thanh Thanh đang lấy quần áo của cô từ tɾong rương gỗ ra, gấp lại ngay ngắn.
Triệu Tranh biết mình có chút quá đáng, hiển nhiên đã làm cô giận rồi, nhưng anh không ngờ rằng cô sẽ giận đến mức muốn thu dọn đồ đạc về nhà mẹ đẻ luôn.
Anh có chút thấp thỏm đứng ở cửa phòng “Tôi có mua một con gà nướng cùng với một ít bánh nướng áp chảo. Em ra ăn đi cho nóng.”
Lâm Thanh Thanh chẳng thèm quay đầu lại, chỉ khẽ ừ nhẹ mội tiếng.
Chờ đến khi Lâm Thanh Thanh ra khỏi phòng, Triệu Tranh đã ân cần dọn xong bát đũa, trên bàn là một con gà nướng nguyên con, bên cạnh còn có bánh nướng áp chảo mềm mại còn nóng hầm hập. Thậm chí anh còn tranh thủ làm thêm một phần canh cà chua trứng cho cô nữa.
Thấy cô đi ra, Triệu Tranh vội vàng kéo ghế cho cô “Mau tới ăn đi, lát nữa đồ ăn lạnh mất.”
Lâm Thanh Thanh vừa ngồi xuống, Triệu Tranh đã gắp một cái đùi gà đưa cho cô, cũng múc cho cô món canh cà chua trứng nóng hổi.
Lâm Thanh Thanh cảm thấy hình như anh có chút ân cần quá rồi, nhưng cũng không nói rõ được là có gì không ổn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận