Chương 38

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 38

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ba Cao trầm ngâm một lát, chỉ nói một câu: “Tôi biết rồi, anh đi ra ngoài đi.”

“Cảm ơn ba.”

Cao Đạm ra khỏi thư phòng, mẹ Cao đang xem “tuồng kịch” tình ái cuồng nhiệt, dai dẳng, lâm li bi đát được phát sóng gần đây.

“Mẹ.”

“Tiểu Phỉ ở trong phòng bếp đấy.” Sau đó, bà cầm khăn tay lau nước mắt, tình cảnh này người nhà họ Cao đã chứng kiến nhiều rồi nên không lạ lẫm gì.

Cao Đạm đi vào phòng bếp, An Hân Phỉ ăn xong cơm trưa đang rửa chén, tiếng nước chảy ào ào cho nên cô không nghe thấy tiếng bước chân chậm rãi tiếp cận ở phía sau.

Anh từ phía sau ôm cô gái vào trong lòng “Sẽ có người làm dọn rửa cho mà.”

“A… Anh” An Hân Phỉ xoắn đến xoắn đi, sợ bị mẹ Cao bên ngoài nhìn thấy được.

“Đừng sợ, mẹ đang xem phim truyền hình, không rảnh quản chúng ta đâu.”

Nghe anh nói như vậy, An Hân Phỉ liền yên tâm dựa vào lồng ngực anh, thấp giọng giải thích: “Em dậy muộn, sao lại không biết xấu hổ để người khác rửa hộ được?” Cô vẫn không quen kiểu sinh hoạt áo tới duỗi tay cơm tới há miệng này.

“Ra là vậy à, anh đây đành cùng em rửa vậy.” Nói đoạn, Cao Đạm xắn tay áo lên, cầm tay An Hân Phỉ cùng nhau rửa chén.

“Ai, anh… Không cần đâu!”

“Sao lại không cần, dù sao em dậy trễ, tội lỗi là do anh mà.” Anh cười cười.

“……”

Hai người dính vào nhau rửa xong chén, dường như ngay lúc Cao Đạm vừa mới tách ra, An Hân Phỉ đã bị Tiểu Phàm Phàm nhào vào trong lồng ngực làm cô lảo đảo thân mình, cũng may anh ở phía sau cô ôm được.

Cô mỉm cười, cúi đầu xoa xoa mái tóc của Phàm Phàm: “Con đi đâu thế, vừa nãy mợ không nhìn thấy con đâu ở hết luôn?””

“Mama đưa con đi ra ngoài đó.” Tiểu Phàm Phàm ngửa đầu ngó cô.

“Thế mẹ con đâu rồi?” Cao Đạm hỏi.

“Để con ở ngoài cửa rồi đi rồi.”

“……” Anh đỡ trán, Cao Nghệ này.

Hai người nắm tay Tiểu Phàm Phàm ra phòng bếp, mẹ Cao đang cầm khăn tay lau nước mắt, thoáng nhìn thấy Phàm Phàm giữa hai người: “Ây da, Phàm Phàm hả, về lúc nào vậy, tới đây với bà ngoại nào.”

Tiểu Phàm Phàm chạy đến bên người bà, thân mật chào hỏi: “Bà ngoại ạ!”

An Hân Phỉ nhìn vành mắt hồng hồng của mẹ Cao, hoảng sợ, vội vàng kéo tay Cao Đạm: “Bác gái sao lại…”

“Không chừng là nữ chính mất trí nhớ, không nhớ rõ nam chính.”

Lời này vừa vặn bị mẹ Cao nghe thấy, bà sửa lại ngay: “Sai rồi, là nam chính mất trí nhớ!”

“A… À.” An Hân Phỉ giống như nhìn thấy khóe miệng Cao Đạm giật giật.

“Mợ ơi.” Không biết từ lúc nào Tiểu Phàm Phàm đã qua bên người An Hân Phỉ, kéo kéo tay cô.

“Sao thế?”

An Hân Phỉ ngắm vẻ muốn nói lại thôi trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiểu Phàm Phàm, cúi lưng xuống, nhỏ giọng thầm thì: “Sao vậy, nói nhỏ cho mợ nghe được không?”

Tiểu Phàm Phàm lúc này mới ôm đầu cô, ghé vào bên tai cô thì thầm vài câu, cuối cùng, An Hân Phỉ xoa xoa tóc của bé “Mợ giúp con được không?”

“Được ạ ~”

An Hân Phỉ dẫn Tiểu Phàm Phàm trở về phòng bếp, đặt bé yên vị trên ghế ngồi, rồi đi xem xét xem có dụng cụ làm bánh quy hay không.

“Đang tìm cái gì vậy?” Cao Đạm lắc lư tiến vào, thấy dáng vẻ ngó ngoáy tìm kiếm của cô thì hỏi.

“Ừ, có khuôn làm bánh quy ở đây không?”

“Khuôn bánh? Để anh hỏi vú Trương thử xem.”

Chốc lát sau, Cao Đạm trở lại, trực tiếp mở mặt trên tủ bát, lục lọi lấy ra một cái hộp nhỏ, mở ra, bên trong là đủ loại kiểu dáng khuôn đúc bánh quy, động vật nhỏ, bông hoa nhỏ nữa này.

Cô cầm khuôn đúc quơ quơ: “Thật tốt quá, có khuôn đúc, chúng ta có thể làm bánh quy rồi, vui không Phàm Phàm?”

“Vui quá, vui quá!!” Tiểu Phàm Phàm vui sướng xoay quanh An Hân Phỉ.

“Được, trước tiên phải chuẩn bị một cái chậu đã.” Khi cô đang giảng bài, Cao Đạm đã lanh lẹ mang chậu ra, lấy thêm cả nhiên liệu cần thiết – bột mì, trứng gà – đợi đến lúc làm bánh quy.

“Oa, cậu thật là giỏi!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận