Chương 38

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 38

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô tựa vào người anh, không nói gì cả, trái tim đập loạn từ từ trở lại nhịp đập như thường, dù anh chỉ được hơn nữa tiếng thôi nhưng đã khiến cô lên đỉnh tận bốn năm lần. Thật sự quá lợi hại! Người này cái gì cũng tốt, chỉ có điều quá lỗ mảng. Lúc nãy anh thiếu điều đâm thủng bụng cô luôn rồi!

“Vậy để em đi lau sàn.” Chu Cường đã xắn tay áo đi nấu cơm. Cô lau sạch chất lỏng giữa hai chân, và phi tan luôn vết nước khả nghi dưới sàn. Cô bước ra phòng khách thì phát hiện dưới sàn có mấy dấu chân bùn, chắc là bọn họ quên nên mang cả dép lên nhà rồi. Cô quét sơ cho sạch, sau đó dùng khăn ẩm lau lại.
Chu Dũng mới làm việc từ ngoài đồng về, sau khi đổi dép lê vào nhà thì bắt gặp hình ảnh hương diễm đến sặc máu mũi: cô em dâu xinh đẹp đang chổng mông quỳ xuống sàn lau nhà, điểm chính là cái áo len trinh tiết kia, hở hết lưng không nói, vạt áo cũng chẳng che đậy được gì. Ngay cả quần lót cô cũng không mặc, bệnh hay quên của em dâu đúng là nặng quá rồi.
“Em dâu…” Chu Dũng kêu này một màn thấy hô hấp dồn dập đứng lên, nhịn không được kêu một tiếng. Cô hơi nghiêng người về phía sau, hành động đó vô tình làm lộ mảng lớn tuyết trắng mềm mại.
“Sao nay anh Dũng về sớm vậy?” Cô cười khanh khách hỏi, vẫn tiếp tục lau sàn, mặc kệ đôi mắt sắp phun ra lửa của anh.
Tròng mắt di động theo từng hành động của cô. Mỗi khi cô cúi xuống lau sàn, phần ngực lộ ra ngoài cũng lay động theo, tập kích những sợ dây thần kinh yếu ớt của anh. Chân anh bước theo cô trong vô thức, mắt không rời được gò núi đôi đang lắc lư theo nhịp kia, chỉ mong sao mình được sờ vào chúng.
Nghe tiếng thở mạnh truyền tới từ sau lưng, cô nhếch mép, lau sạch dấu chân trên sàn. Sau đó cô liền đứng lên, giặt sạch khăn lau rồi đem phơi trên ban công. Chu Dũng vẫn thẳng một đường đi theo cô như tên ngốc.
“Anh Dũng… Anh đi theo người ta làm gì vậy?” Cô vừa xoay người thì đụng phải bức tường thịt cứng rắn. Cô ngẩng đầu nhìn thì thấy biểu cảm ngốc nghếch của anh, đáng yêu tới mức cô không nhịn được cười.
“Em dâu.” Chu Dũng ôm lấy cô, không hề che giấu dục vọng đang bùng cháy trong đôi mắt. Tiếc là hôm nay cô đã quá thỏa mãn, nên đành đẩy anh ra: “Em xuống bếp phụ anh ba.”
Đợi đến khi cha Chu cùng hai người còn lại về nhà, Chu Dũng vẫn như người mất hồn ngồi ở phòng khách. Cha Chu nhíu mày hỏi: “Thằng hai sao lại ngồi tồng ngồng ở đó?” Chu Dũng lấy lại tinh thần, không kịp trả lời, chợt nghe thấy tiếng cô rôm rả: “Ba, anh cả, cơm trưa làm xong rồi. Mọi người mau lại đây ăn cơm đi.”
Theo mỗi bước chân, cô thành công câu mất linh hồn cả năm người đàn ông. Chu Dũng thấy cha mình cùng bọn anh em đểu có biểu cảm giống mình thì yên tâm rồi. Cả nhà cùng ngồi vào bàn ăn, cha Chu chẳng thể động đũa, nhìn chằm chằm vào cô hỏi: “Con dâu… Quần áo của con… Sao thiếu vải dữ vậy con?”
Cô làm ra vẻ vô tội nói: “Ba không thích hả? Kiểu áo này mặc như vậy là đúng rồi đó ba. Bộ chiếc áo này có vấn đề gì hả ba?”
Cha Chu tự hỏi ngược lại mình: không lẽ tư tưởng của ông quá đen tối rồi sao. Cô mặc bộ đồ này câu người tới mức… Hạ thân ông cứng lên mất rồi.
Chu Dũng còn không có xem đủ đâu, nghe vậy lập tức nói: “Em dâu mặc bộ này đẹp vô cùng. Trên thành phố người ta nói sao ta, gợi cảm… Đúng rồi, chính là vô cùng gợi cảm.” Gợi cảm tới mức dương cụ của anh sắp đâm rách quần chui ra ngoài rồi.
“Cảm ơn anh hai.” Cô nở nụ cười ngọt ngào. Mấy người còn lại nhìn nhau cười, không hẹn mà cùng suy nghĩ: gợi cảm nhất chính là lúc cô không mặc đồ kìa.
Đang ăn cơm thì điện thoại reo, cha Chu vội buông chén xuống chạy đến bắt máy. Một lát sau ông ngồi lại vào bàn, báo cho mọi người: “Là thôn trưởng, ông ấy thông báo chiều nay thôn mình mở cuộc họp.”
Đến tối thì cha Chu về, mặt mừng như trẩy hội, gom mọi người lại kể hết nội dung họp lúc chiều. Chuyện là trên chính phủ đã ra quyết định làm lộ nhựa, tin này đối với bọn họ tự nhiên mà nói là chuyện tốt. Thôn này ở chốn thâm sơn cùng cốc, phía trên không dòm ngó tới, không biết sao đợt này họ lại nghĩ thông suốt. Tin này chẳng những là tin vui của cả thôn mà còn là tin mừng đến các thôn phụ cận.
“Thật tốt quá rồi! Sau này nhà mình mua xe được rồi.” Cha Chu vô cùng mừng rỡ. Theo kế hoạch lộ sẽ mở tới đất nhà ông. Cả nhà ai nấy đều vui mừng, bàn rơm rả về chuyện này suốt cả buổi tối. Cô cũng mừng theo họ, kỳ thật cô muốn mua xe từ lâu rồi nhưng ngặt vì đường xá khó khăn, giờ có kế hoạch xây lộ rộng rãi rồi, đi đâu cũng tiện hết.
Vài ngày sau, tiết trời chuyển lạnh báo hiệu năm mới cận kề, kết thúc vụ mùa thất thu. May là còn mấy trăm con dê núi béo tốt gỡ gạc, cô dựa vào quan hệ tìm được chỗ mua giá cao, thuận lợi bán hết. Thu được vài vạn tệ (*) vào túi, cha Chu cao hứng suốt một ngày, cố ý lên trấn trên mua không ít đồ vật này nọ trở về, bảo rằng buổi tối phải ăn mừng một bữa. Cô ngủ trưa, mơ màng tỉnh lại thì thấy ông lưng đang mang gùi, trên tay còn cầm một cái bọc đen.
(*) 1 vạn tệ = 10.000 tệ ≈ 34 triệu VNĐ.
Ông bỏ hết đồ vào tủ lạnh xong bèn tìm cái rổ, trút hết đồ trong cái bọc đen vào. Cô nhìn vào rổ thì thấy có mấy con cá. Thấy cô đi lại, ông cười: “Ba có mua mấy cái cá diếc. Biết con thích uống canh cá nhất mà.”
“Con chỉ muốn uống canh do chính tay ba nấu thôi.” Cô ngồi xổm xuống bên cạnh ông, khẽ nói vào bên tai. Mặt ông nóng rực, lòng mừng quýnh hết cả lên: chỉ cần con dâu thích, bắt ông nấu mấy nồi cũng được.
Cô định bắt mấy con ra đánh vảy, không ngờ nó trơn tuột như lươn vậy, cô bắt mãi không được nên thôi. Mùi tanh của nhớt cá dính ở tay làm dạ dày cô cuộn hết cả lên, dịch chua trào lên cổ họng, cô chạy vọt vào toilet nôn thốc nôn tháo vào bồn cầu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận