Chương 38

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 38

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Đừng… anh muốn tôi làm gì cũng được.” Lục Dĩnh hoảng sợ khóc lên thật lớn, tay ôm lấy cơ thể nhỏ bé khẩn khoản cầu xin. “Tôi làm trâu làm ngựa trả nợ có được không? Đừng ép tôi làm chuyện kia….”

“Làm trâu làm ngựa em còn làm được? Sao không thể làm tình.” Hắn không trực tiếp kéo Lục Dĩnh ra, chỉ cất giọng trêu đùa.

“Không muốn… đau lắm…. xin anh… thật sự đau lắm.” Lục Dĩnh cảm nhận được hơi thở của hắn, rúc vào trong góc nhỏ.

Cố Hoài Vân kiên nhẫn nhìn con mồi của hắn run rẩy một hồi lâu rồi mới đưa tay kéo cô từ trong góc. Thân thể kiều diễm của người con gái nổi bật trên giường, là tạo vật mê người đối với bất kì người đàn ông nào.

Đừng nói đến Cố Hoài Vân sinh lực tràn trề.

Hắn giữ tay Lục Dĩnh xuống giường để cô không thể cựa quậy, một bên cúi xuống ngậm lấy đỉnh hồng hút đi dòng sữa trắng, bên kia không ngừng thăm dò hoa huyệt.

Dâm thủy chảy ra ngày càng nhiều.

Cố Hoài Vân cảm thấy thời điểm thích hợp, liền thấy dương vật lớn một lần mà đâm vào bên trong toàn bộ. Nơi tư mật bị kích thích đột ngột dựng lên cơ chế phòng vệ không ngừng co bóp dị vật to lớn.

“Đúng là mê người.” Hắn nhìn xuống Lục Dĩnh đang nhăn nhó dưới thân, không kìm được thốt lên một tiếng. Mặc dù hắn trải qua kinh nghiệm với không biết bao nhiêu phụ nữ, vẫn là lần đầu tiên phá lệ vui sướng như vậy.

“Đau….” Lục Dĩnh dùng hai tay bám chặt xuống giường chịu đựng cơn đau dưới hạ thân, cho dù bị làm bao nhiêu lần, mỗi lần tiến vào đều đem theo đau đớn khó tả.

Trải qua kinh nghiệm với bọn Lạc Nhạn, cô càng rên rỉ bọn hắn lại càng phấn kích, Lục Dĩnh nén đau ngậm chặt miệng, nhất định không rên ra một tiếng nào.

Môi cũng bị cô cắn tới bật máu.

“Lục tiểu thư sao lại im lặng?” Cố Hoài Vân có chút không vui, không có tiếng rên của người đẹp chuyện kia cũng mất đi một phần ý tứ. “Em không thích tôi bằng con ngựa kia sao? Không sao, tôi có vật trợ hứng cho em.”

Nói rồi hắn rút phân thân to lớn của bản thân khỏi hoa huyệt chặt khít, tiến tới ngăn tủ lấy ra một viên thuốc. Còn rót ra hai ly rượu vang cầm tới.

Hắn thả viên thuốc vào một trong hai ly rượu, sau đó không ngừng tráo đổi vị trí hai ly rồi đưa ra trước mặt Lục Dĩnh.

“Lục tiểu thư, mời cô trước.” Ánh mắt Cố Hoài Vân giống như con sói quan sát Lục Dĩnh.

Lục Dĩnh lắc đầu, cho dù cô chọn ly nào cũng chính là đi vào đường chết. Hoặc là cô bị kích thích cầu xin hắn làm mình, hoặc là hắn bộc phát thú tính làm chết cô: “Tôi… tôi không biết uống rượu.”

“Không sao, nồng độ của chai này rất nhẹ.” Cố Hoài Vân thấy cô sợ hãi lại càng thích thú, hắn nhất quyết không muốn buông tha. “Vị lại rất ngọt, thích hợp cho người mới thử.”

“Tôi thật sự không uống được mà!” Lục Dĩnh hét lớn, xoay người bỏ chạy ra cửa nhưng lại bị Cố Hoài Vân bắt lấy khiến cả người cô từ trên giường rơi đột ngột xuống mặt sàn. Vết thương cũ ở đầu gối bị động mạnh mà đau nhói.

“Em uống hay tôi ép em uống?” Cố Hoài Vân dường như đã mất kiên nhẫn, hắn gia tăng lực tay dường như muốn bóp gãy cổ tay Lục Dĩnh. Thô bạo ép cô đối mặt với hai ly rượu bên trên.

Lục Dĩnh đưa cánh tay không ngừng run, không rõ do vừa rồi ngã đau hay do sợ hãi, phân vân giữa hai ly rượu. Lại vì lề mề mà bị Cố Hoài Vân thô bạo đạp một cái, lần nữa ngã nhào ra sàn. Cuối cùng chỉ có thể nhắm mắt chọn bừa một ly, uống dưới con mắt của hắn.

“Ngọt…” Cô vốn cho rằng vị sẽ thật đắng chát, không ngờ hương vị đầu tiên trong miệng lại là ngọt ngọt cùng thơm ngát. Bất giác mà thốt lên một tiếng.

“Tôi lớn như vậy có thể lừa em sao?” Cố Hoài Vân hài lòng, hắn cầm lấy ly rượu còn lại uống cạn. “Mau uống nốt đi!”

Lục Dĩnh vẫn là chưa quen thuộc với mùi rượu, mỗi lần chỉ nhấp môi một chút. Bọn Lạc Nhạn, Trình Cẩn chưa từng để cô uống rượu cộng thêm bản chất cơ thể này tửu lượng cũng thật kém, mới uống được một chút mặt Lục Dĩnh đã đỏ bừng, cơ thể cũng cảm giác giống như có ngọn lửa đang bùng cháy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận