Chương 38

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 38

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nói đến đây, Cố Nhan có chút e ngại, lo rằng anh sẽ vì giọng điệu này mà chán ghét cô, nên lại thấp giọng bổ sung:

“Anh đừng cho rằng em độc ác, đó là tính cách bẩm sinh của con người rồi.”

Đúng là dẻo miệng.

Chu Quân Ngôn nhìn cô hơi buồn bã cúi đầu xuống, sau một khắc im lặng mới nhẹ nhàng nói: “Em không cần ghen tỵ với ai cả.”

“Hả?”

Cố Nhan ngẩng đầu lên thì thấy anh đang cau mày, nghiêm túc nhìn lại cô:

“Chỉ giỏi biện hộ!”

Cố Nhan bĩu môi, không thèm để ý, chỉ là lúc cúi đầu xuống có nhìn thoáng qua ngực mình.

Chu Quân Ngôn nhìn dáng vẻ này của cô, trong lòng vang lên một hồi chuông cảnh báo.

Quả nhiên giây tiếp theo, một âm thanh ngọt ngào lập tức vang lên:

“Dù sao anh cũng đã sờ qua rồi, chỉ có anh mới biết thật ra nó như thế nào mà thôi.”

Chu Quân Ngôn thờ ơ thu hồi tầm mắt, kẹp một miếng thịt bò nhỏ đã nướng chín, giơ lên một lúc cho nguội bớt rồi nhét vào miệng Cố Nhan.

Cố Nhan phải tập trung nhai nuốt nên tạm thời không thể nói chuyện.

Vừa nuốt miếng thịt bò xuống xong thì Cố Nhan đã nhìn chằm chằm vào vỉ nướng, theo thói quen nhéo nhéo cánh tay Chu Quân Ngôn.

Chu Quân Ngôn nhìn cô hỏi: “Muốn ăn cái này à?”

Cố Nhan gật đầu: “Nhưng em muốn đổi loại khác, không ăn bột thì là được không?”

Chu Quân Ngôn tức khắc rút cánh tay lại, trầm giọng nói:

“Em thấy sao?”

Cố Nhan bĩu môi, nhỏ giọng phàn nàn:

“Lúc nào cũng như vậy, mỗi lần em hỏi gì là anh không thể trả lời luôn sao…”

Chu Quân Ngôn không nói gì, lại đưa thêm thịt xiên cho cô.

“Ăn đi, miệng bớt nói lại.”

Lý Húc cầm khăn lông đi tới, thấy Lư Nhân đang gọi điện thoại sau lều, còn Dư Hồng chăm chú nhìn vào đối diện, anh ta liền bước lại nói chuyện:

“Chồng cô mang con đi chơi rồi à?”

Dư Hồng cười ha ha: “Thật khó có dịp anh ấy được thực hiện nghĩa vụ của một người làm cha, tôi đi theo hai cha con làm gì kia chứ?”

Lý Húc không đáp lời, nhìn về phía đối diện với cô.

“Hầy, theo tôi thấy thì cô ấy thiếu điều là muốn tè một bãi xung quanh để giữ chân Quân Ngôn đây mà.”

“Là công chức nhà nước, anh dùng từ cũng quá thô tục rồi đó.”

“Đơn giản mà nói, cách theo đuổi của cô ấy khá vô dụng, Chu Quân Ngôn hẳn sẽ cảm thấy khá phiền, cậu ta đâu phải kiểu người dễ bị trói buộc bởi mấy cái này…”

Lý Húc nói tới đây chợt ngẩng đầu lên với ánh mắt kinh ngạc, Dư Hồng ngồi bên cạnh cũng khá sốc.

Họ nhìn thấy vẻ mặt Chu Quân Ngôn bình tĩnh lau bột thì là dính ở khóe miệng của Cố Nhan.

Lý Húc biết một người đàn ông như anh không nên nhiều chuyện, nhưng anh ta thật sự rất muốn nói: Hành động đó thật sự rất tự nhiên, như cách anh ta vô tình nhìn thấy cảnh này vậy.

Dư Hồng nhún nhún vai: “Hãy nhìn xem, anh có cảm thấy cậu ấy đang rất hưởng thụ hành động đó không?”

1

Sau khi Cố Nhan ăn xong cảm thấy buồn ngủ, cô tính dựa vào vai Chu Quân Ngôn chợp mắt một lúc, cuối cùng lại bị anh đuổi vào trong lều.

Khi cô tỉnh lại, đi ra khỏi lều thì thấy mặt trời đang dần lặn về phía Tây, ánh nắng yếu ớt còn sót lại dần vụt tắt, hoàng hôn buông xuống chiếu đỏ cả vùng trời. Cô nhìn xung quanh, không tính những người đang nghỉ ngơi thì tất cả đều đứng bên cạnh giá nướng.

Cố Nhan chớp mắt thấy Chu Quân Ngôn cau mày, anh đang dời hai cái bàn qua chỗ trống cạnh giá nướng.

Sau khi xếp bốn cái bàn thành một hàng thì bất chợt một vật lành lạnh nhẹ nhàng chạm vào trán anh.

Chu Quân Ngôn không suy nghĩ gì nhiều, anh nắm cổ tay Cố Nhan kéo xuống xem, là khăn ướt.

“Anh mệt rồi, đổ mồ hôi kìa…” Giọng cô còn hơi ngái ngủ.

Chu Quân Ngôn ngừng lại một chút và lấy khăn ướt từ tay cô lau sơ trêи trán rồi ném vào thùng rác.

Cố Nhan định dựa vào tay Chu Quân Ngôn, nhưng thấy vài người đang cầm đĩa đi tới, cô liền chột dạ đứng thẳng dậy.

Đĩa nướng được đặt lên bàn, bạch tuộc nướng còn đang phát ra âm thanh “xèo xèo”, nhiều người lại gần bàn ngồi xuống.

Mọi người tự tìm chỗ ngồi, Chu Quân Ngôn đi đến ngồi ở chỗ xa giá nướng nhất, theo sau đó là Cố Nhan cũng ngồi cạnh anh.

“Em ngồi cạnh anh.”

Chu Quân Ngôn nói chuyện với người đối diện, lấy chai bia đang đặt trước mặt cô, phớt lờ không nói.

Vì buổi trưa đã ăn khá nhiều đồ nướng nên Cố Nhan không thèm ăn mấy, cô yên lặng ngồi uống sữa chua.

Đến giờ ăn, một cặp vợ chồng cô không quen biết đang ngồi gần cô bất ngờ rời khỏi chỗ ngồi.

Sau đó, hai người nhanh chóng quay lại mang lên một cái bánh kem ba tầng, mọi người đã sớm biết nên lập tức đứng dậy hát chúc mừng sinh nhật đứa bé.

Bình luận (0)

Để lại bình luận