Chương 38

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 38

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chàng trai nhíu mày, ôm hai chân cô đặt lên đầu gối, đưa tay xoa xoa, “Bị cắn à?”

Đào Đào gật đầu, cô nắm lấy tay anh trượt xuống dưới chân, “Dạ, không biết cắn ở đâu nữa, anh gãi cho em một lát đi.”

Lúc này tay Thời Thác đụng vào đùi trong cô, anh mới phản ứng lại.

Nhếch khóe môi, bàn tay anh đi vào thăm dò, nghiêng đầu tiến đến bên tai cô, giọng nói có chút khàn khàn”Ngứa ở đâu?”

Trái tim Đào Đào đập liên hồi.

“Thì, thì ngứa bên trong đó.”

Chàng trai thấp giọng cười một tiếng.

Tay anh nắm lấy gáy cô đem ôm vào trong ngực ấn ấn, hỏi cô, “Không xem phim?”

Cô gái rụt rụt người nép, ở trong lòng anh, “Không hay.”

Không có ý nghĩa gì hết.

Nói xong cô đưa tay sờ lung tung vào hông anh.

Sờ đến một vật đang nhô lên, Đào Đào không khỏi cong mắt cười, “A Thác, anh cứng rồi.”

Thời Thác nhẹ giọng “Ừ”, nắm lấy bàn tay nhỏ của cô thương lượng, “Giúp anh một lát được không?”

Cô gái ngửa đầu hôn lên cằm anh một cái, “Vậy anh cởi quần ra đi.”

Anh mỉm cười, đưa mở nút quần và kéo khoá quần xuống.

Ngay sau đó, anh vừa định kéo lấy tay cô để cô nắm lấy vật cứng rắn kia thì cả người cô gái nhỏ đã trượt xuống dưới.

Thời Thác sửng sốt, cả người cứng đơ lại.

“Nhóc con…”

Cả người Đào Đào ghé vào giữa hai chân anh, cong mắt cười. Ở trong bóng tối, Thời Thác chỉ có thể nhìn thấy đôi mắt trong trẻo của cô.

“A Thác, ngày hôm qua khi nhìn thấy nó em đã muốn thử một chút.”

Thời Thác đột nhiên nuốt một ngụm nước miếng.

Cô nhích người lên đưa tay chọt chọt vào đầu nấm, cười với vẻ mặt gian xảo, “A Thác, lúc trước đều là anh dùng miệng giúp em nên em cũng muốn giúp anh.”

Cô nói xong cúi đầu há miệng ngậm lấy gậy thịt to dài kia.

Bị sự mềm mại ấm áp bao bọc lấy khiến cho khoái cảm đột ngột truyền lên đỉnh đầu, Thời Thác không khỏi nắm mái tóc dài của cô.

“Đào, Đào Đào…”

Lời nói của anh có tiếng được tiếng mất, nó còn mang theo sự thở dốc.

Đào Đào chưa bao giờ dùng miệng giúp anh, tuy ngày hôm qua đã thấy nó nhưng bây giờ chân tay vẫn có chút luống cuống.

Gậy thịt quá lớn, nó làm cho miệng cô có chút căng cứng.

Có vẻ nó không được ngon cho lắm.

Nhíu nhíu đôi chân mày thanh tú, Đào Đào lại hơi hé miệng ra trượt xuống ngậm hết một nửa gậy thịt.

“F**k ——”

Thời Thác thấp giọng mắng một câu thô tục.

Nếu cứ xuống nữa, anh sẽ bắn.

Cô ngửa đầu ra, mái tóc dài bị anh làm cho rối tung, đôi mắt trong trẻo mở to nhìn anh.

Tuy hiện giờ rạp chiếu phim tối thui không có một tia sáng, còn cô gái anh thích thì đang ở giữa hai chân, miệng ngậm cây gậy của anh. Trên trán Thời Thác nổi gân xanh, từng hạt từng hạt mồ hôi rơi xuống.

Hô hấp của anh trở nên dồn dập, đôi mắt chứa đầy tình dục.

Đào Đào không thấy rõ vẻ mặt của anh nhưng cô có thể nghe thấy giọng anh, cô có cảm giác anh đang rất thoải mái.

Nghĩ nghĩ một hồi cô đưa đầu lưỡi mềm ấm liếm ở trên đầu nấm một vòng.

Như không hề suy nghĩ gì nữa, Thời Thác ôm đầu cô lại rồi đột nhiên đè xuống.

“Nhóc con, nuốt hết vào đi em.”

Giọng nói vang lên vô cùng quyến rũ.

Do chưa kịp phản ứng khi bị cây gậy to dài đỉnh vào trong cổ họng, Đào Đào không khỏi “Ô” lên một tiếng.

Không hề thoải mái gì hết, vậy sao mấy cô gái trong phim đen lại có biểu cảm sướng đến thế chứ?

Nghĩ đến đây, Đào Đào ủy khuất đưa tay nắm lấy ống quần anh.

Thời Thác ấn gáy cô, ở trong miệng cô ra vào.

Cô gái nhỏ bị anh kích thích đột ngột nên không quen, dạ dày cùng với cổ họng dau nhói, hốc mắt cô không khỏi nóng lên khóc nức nở.

“Ưm, huhu ——”

Thời Thác nghe thấy tiếng khóc, lúc này mới cảm thấy không đúng nên đem cây gậy từ trong miệng cô rút ra, nó không nhịn được giật giật trực tiếp bắn ra.

Dòng dịch thể sệt sệt nóng bỏng phun lên mặt, Đào Đào ngay lập tức ngây ngẩn người.

Cô gái nhỏ ngồi xổm dưới đất, sợ tới mức không dám động đậy.

Trước kia anh đều sẽ bắn lên tay, đây là lần đầu tiên anh bắn lên mặt cô.

Thời Thác bắn xong, thở ra một hơi nhẹ nhõm.

Giơ tay lau mồ hôi đi, anh đỡ Đào Đào từ dưới đất lên, cổ họng như bị nghẹn lại, “Nhóc con…”

Đào Đào vươn đầu lưỡi liếm liếm chất lỏng trên môi, cất lên giọng nói nhẹ nhàng như vừa nũng vừa như oán trách, “A Thác, anh bắn hết lên mặt em rồi…”

Thời Thác hoang hốt rút khăn giấy ra, một bên xin lỗi một bên cho lau cho cô, “Xin lỗi em, tại anh không khống chế được. Lần sau sẽ không như vậy nữa, có phải anh doạ em rồi không?”

Đào Đào lau lung tung trên mặt, chớp chớp đôi mắt đầy nước, “Có sợ một chút, nhưng mà mùi vị của nó không ngon gì hết.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận