Chương 38

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 38

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Chiếc Váy Cưới, Nụ Hôn Lên Bụng Bầu và Cái Bẫy Đã Giăng
Hoa Thiên Tuyết tỉnh dậy, đồng hồ chỉ hai giờ chiều.
Cô đã ngủ li bì. Hậu quả của thuốc an thần trong thức ăn tối qua. Cô bật người dậy, kiểm tra cơ thể. Vẫn nguyên vẹn. Hắn… Mặc Nghiêm chưa làm gì cô.
Nhưng sự thật đó không làm cô an tâm hơn. Nó làm cô sợ hãi hơn.
Đã gần một ngày trôi qua.
Dương Hạ Vũ vẫn chưa đến.
Hắn không biết cô bị bắt cóc? Hay hắn biết, nhưng hắn không thèm quan tâm? Hắn có đang ở bên một con đàn bà nào khác, cười nhạo sự ngu ngốc của cô không?
Ý nghĩ đó làm tim cô thắt lại.
“Dậy rồi à, Yên Nhi?”
Mặc Nghiêm bước vào, bưng một khay đồ ăn. Hắn vẫn mỉm cười dịu dàng.
“Hôm qua anh cho tôi uống thuốc ngủ?” Thiên Tuyết gằn giọng, không thèm giả vờ nữa.
“Em nói gì vậy?” Hắn ngạc nhiên một cách hoàn hảo. “Em bị mất ngủ triền miên. Bác sĩ nói em cần thuốc an thần.”
“Bác sĩ nào?”
“Bác sĩ của gia đình chúng ta.” Hắn đặt khay đồ ăn xuống. “Ăn đi em. Rồi chúng ta còn phải đi ‘tân trang’ nữa.”
“Tân trang?”
“Phải,” hắn cười. “Tối nay là tiệc của em. Em phải là người đẹp nhất.”
Thiên Tuyết nhìn hắn. Gã đàn ông này, hắn đang diễn quá giỏi. Hắn không hề điên. Hắn tỉnh táo. Hắn nguy hiểm.
“Tôi cần đi vệ sinh.”
“Để anh dìu em,” hắn chìa tay.
“Tôi tự đi được!”
“Không được,” hắn nghiêm mặt. “Sàn nhà tắm rất trơn. Em đang mang con của chúng ta. Em mà ngã, anh không sống nổi.”
Hắn nói, rồi dịu dàng đỡ cô đứng dậy. Hắn dìu cô đến tận cửa phòng tắm, nhìn cô bước vào, rồi mới khép hờ cửa lại. “Anh ở ngay ngoài này. Cần gì cứ gọi.”
Thiên Tuyết đóng sầm cửa. Cô nhìn mình trong gương. Khuôn mặt tái nhợt, bơ phờ. Quầng thâm dưới mắt. Trông cô thật thảm hại.
Sự ân cần, chu đáo một cách bệnh hoạn của Mặc Nghiêm… khiến cô buồn nôn. Nó còn đáng sợ hơn cả sự thô bạo của Dương Hạ Vũ. Ít ra, Hạ Vũ là một con quỷ thật sự. Còn Mặc Nghiêm, hắn là một con quỷ đội lốt thiên thần.
Cô vốc nước lạnh tát lên mặt, cố trấn tĩnh.
Cô phải trốn.
Nhưng khi cô bước ra, Mặc Nghiêm đã đứng đó. Trên tay hắn là một chiếc váy.
Đó là một chiếc váy bầu. Nhưng không phải váy bầu bình thường.
Đó là một chiếc váy cưới.
Bằng lụa trắng, thiết kế tinh xảo, đính hàng ngàn viên pha lê nhỏ li ti.
“Cái… cái này là sao?” Thiên Tuyết lắp bắp.
“Đẹp không?” Mặc Nghiêm mỉm cười. “Anh đặt may riêng cho em. Tối nay, em sẽ mặc nó.”
“Anh điên rồi! Tôi sẽ không mặc!”
“Em sẽ mặc.” Hắn bước tới, áp sát vào cô. “Em thay đi. Anh ra ngoài đợi.” Hắn hôn lên trán cô, rồi… cúi xuống, hôn lên cái bụng bầu của cô. “Ngoan, con của cha.”
Thiên Tuyết rùng mình ghê tởm.
Cô đứng nhìn chiếc váy, lòng tuyệt vọng.
Hắn không chỉ muốn bắt cóc cô. Hắn muốn… cưới cô. Hắn muốn biến cô thành Mặc Yên Nhi, biến đứa con của Hạ Vũ thành con hắn.
Hắn muốn cướp đoạt mọi thứ của Hạ Vũ, một cách công khai, trước mặt bàn dân thiên hạ.
Hắn đang lên kế hoạch cho một màn kịch. Và cô, chính là nữ chính bất đắc dĩ.
“Hạ Vũ…” cô thì thầm. “Anh đang ở đâu?”
Cô không biết rằng, Hạ Vũ cũng đang chuẩn bị cho vở kịch của riêng mình. Hắn đã mua chuộc tất cả các bác sĩ sản khoa hàng đầu. Bất cứ ai dám xét nghiệm ADN đứa bé, kết quả đều sẽ chỉ về… Mặc Nghiêm.
Hắn sẽ để Mặc Nghiêm “thắng” trong bữa tiệc. Hắn sẽ để Nghiêm đường hoàng nhận lấy đứa bé.
Bởi vì, chỉ khi con mồi nghĩ rằng nó đã thắng, nó mới mất cảnh giác. Và đó là lúc Dương Hạ Vũ ra tay. Hắn sẽ không chỉ lấy lại Thiên Tuyết. Hắn sẽ nuốt trọn cả tập đoàn Mặc.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận